15/12/12

Tôi và sự nghiệp văn chương (phần cuối)



Jul 16, 2007 2:10 PM 

Tôi đi thi theo sự rủ rê của người bạn chung lớp. Và đến trước khi cuộc thi diễn ra một tuần, tôi mới quyết định đi thi, chứ trước đó, đã có lần tôi định từ bỏ. Tôi đi thi mới một cái đầu hoàn toàn trống rỗng. Có 3 môn. Môn phân tích phim là môn mà đến khi vô phòng thi tôi vẫn không biết chính xác mình phải làm gì. Môn Văn thì tôi không ôn tập gì cả. Vì làm sao tôi biết đậu vòng 1 hay không mà ôn. Chúng tôi phải thi hai vòng, qua được vòng 1 thì mới phải thi mấy môn đó. Mà môn Văn trong vòng vài ngày thì ôn sao kịp, mà cũng chẳng biết phải ôn cái gì. Thôi thì ... hên xui (năm đó, cái câu "hên xui" chưa phổ biến như bi giờ). Môn năng khiếu là môn duy nhất tôi có khái niệm rõ ràng về nó. Nó là môn duy nhất tôi có thể chuẩn bị và tôi cũng không chuẩn bị. Không phải tôi ỷ y hay tự tin vào tài năng của mình mà chỉ là đơn giản tôi không biết chuẩn bị ra sao. Tôi chỉ quen viết kịch bản cho nhiều người, và là vở có nội dung hoàn chỉnh, có mở đầu, có cao trào và có kết thúc. Nhưng đi thi thì lấy đâu ra thời gian và người để diễn 1 vở như thế. Mà có đủ ngần đó thứ thì chẳng ai dại dột làm điều đó. Tại sao lại là dại dột thì bạn thử suy nghĩ xem nhé. Vậy đấy tôi đi thi mà không hề trang bị bất cứ thứ gì. Ngày nhận kết quả, xem nào, phân tích phim: 6 - không tệ; Văn: 8.5 điểm - uhm, không đến nỗi nào; năng khiếu: 9 - Thế thôi á, tôi nghĩ thấp nhất phải được 9.5 cơ chứ, tôi đã diễn rất tốt mà. Nhưng nói chung điểm như thế cũng được, cũng là cao nhất ngoại trừ việc cũng có 1, 2 bạn đồng điểm với tôi, nên tôi không phải là người duy nhất có số điểm cao nhất của khoa ấy. Thôi thì tự an ủi là dù sao thì môn Văn và năng khiếu của mình vẫn đứng đầu.
Môn văn năm ấy cho phân tích bài thơ "Đât nước" của Nguyễn Đình Thi. Bài thơ có câu:
"Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đấy"
đấy.
Tôi không thích thơ (đã nói ở phần 1). Tôi không biết cảm nhận tác phẩm văn học (đã nói ở trên) nên việc phân tích thơ với tôi là rất khó khăn. Chưa kể, tôi đinh ninh là thi sân khấu thì họ sẽ ra phân tích nhân vật (tôi quên mất là phân tích nhân vật tôi đã làm ở phần thi phân tích phim). Thôi thì, cứ viết như những gì mình nghĩ vậy. Và thế là tôi viết, viết miệt mài. Cũng sang được tờ giấy thi thứ ba. Tôi mặc kệ không khí náo nhiệt chung quanh (à, là do giám thị đi bắt tài liệu đó mà, lúc đó tôi nghĩ, giám thị mà cân ký bán ve chai cái đống tài liệu đó cũng được khối tiền, hoặc bán sách cũ cũng được, có khối đứa đem nguyên cả cuốn sách to uỵch thế kia cơ mà. À, dành ít phút để nói xấu bạn cùng phòng thi nhé. Tôi nghĩ bọn nó cũng dại. Văn thì chép thế nào được cơ chứ, cái đó là do sự cảm nhận (e, phải tôi nói không đó), chứ đâu thể sao chép. Mà có chép thì cũng chỉ chép được câu lý thuyết thôi chứ. Mà câu đó thì bao nhiêu điểm? 2 điểm chứ mấy. Thế mà có đứa dại dột, không hiểu nó nghĩ gì, làm vội vàng bài văn 8 điểm cho xong (đầu giờ thi, chưa dám hoạt động) để lấy thời gian còn lại mở phao và chép câu 2 điểm. Bó tay. Tôi cũng đâu có biết câu lý thuyết đâu, nhưng có sao. Nhìn cái đám nhao nhao chung quanh (phòng thi khoảng 30 đứa, chỉ có khoảng 10 đứa làm bài đàng hoàng, trong đó đương nhiên có tôi), tôi chợt cảm thấy mình sẽ đậu hơn bao giờ hết.
Mà ngộ một cái, trước khi viết kịch bản thì tôi viết truyện ngắn (viết nhưng chưa hoàn thành). Nhưng kể từ khi tôi viết kịch bản thì tôi không thể viết truyện ngắn được. Chắc tại tôi chỉ là tiền nghiệp dư thui, ha ha ha... Sau này (tức là từ năm ngoái) tôi viết truyện ngắn trở lại. Hoàn thành cũng chỉ được 3 truyện thôi, nhưng ý tưởng thì cũng mấy cái, rùi thêm mấy cái định chuyển thể từ những kịch bản cũ của mình sang nữa..., cũng tham lam lắm.
Hi hi, có lúc tôi thiếu tiền, các bạn biết không, tôi định viết báo để kiếm nhuận bút đấy. À, đâu phải định, viết rồi ấy chứ. Tôi viết hai bài cho Báo Lao Động và Việc Làm. Nhưng chỉ viết một tháng rồi thôi đến giờ. Không biết bao giờ mới quay lại nữa, hi hi hi...
À, mà năm ngoái, tôi còn định viết cho xong hết để rồi in ra, tặng bạn bè nữa kìa. Nhưng đến nay ý tưởng đó vẫn chưa được thực hiện (mà nghi là không thể thực hiện luôn đó).
Còn bi giờ, tôi viết gì nhỉ? Ấy da, biết rùi phải không? Á, bạn không biết á? Không thể nào đâu. Bạn biết rõ rùi mà còn... Sao? Không biết thật á? Không thể nào. Cái gì, đừng giả bộ như thế chứ. Đừng đùa mà, bạn không biết thì ai biết chứ, ha ha ha... Thôi, không chọc tôi nữa chớ, biết rồi thì thôi, hỏi làm gì mà. Áy da, đừng giả bộ giận chứ. Được rồi, được rồi, nhường một lần vậy, biết rõ rồi mà còn đòi tôi phải nói ra mới chịu à. Thì bây giờ, tôi còn viết được gì nữa nào, TÔI BÂY GIỜ CHỈ CÓ VIẾT BLOG THUI, ha ha ha...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét