Đã
3 ngày trôi qua kể từ khi Khoa khám phá ra căn phòng đặc biệt đó. Công
việc của Khoa vẫn dậm chân tại chỗ. Vẫn kết quả đó, vẫn những câu hỏi
đó. Ngả người ra sau, Khoa khẽ thở dài. Cuộc thi sắp kết thúc. Chỉ còn
vài ngày nữa cho tất cả các thí sinh. À, có một điều thú vị trong cuộc
thi này quên nói với các bạn là các kết quả nghiên cứu của các thí sinh
sẽ là cơ sở để giới khoa học tiếp tục tìm hiểu Chông Chênh. Đến với cuộc
thi, các thí sinh mong muốn được tìm hiểu và khám phá chứ không ai vì
mục đích giải thưởng. Đơn giản là không có giải thưởng. Vẫn chưa ai khám
phá ra bí mật của Chông Chênh thì lấy đâu ra cơ sở để xem xét và trao
thưởng chứ. Đúng không? Hay chính xác hơn, đối với các thí sinh như
Khoa, có cơ hội tiếp cận và nghiên cứu về Chông Chênh đã là phần thưởng
tuyệt vời nhất rồi. Đã nhiều nhà khoa học sau khi tham dự cuộc thi đã
tiếp tục công trình nghiên cứu của họ về Chông Chênh.
Rướn
người, với tay cầm lấy bức tượng và cuốn sách, Khoa khẽ mỉm cười. Mấy
ngày nay, đây chính là niềm an ủi của Khoa. Chúng làm Khoa vơi đi nỗi
nhớ Ngân. Chẳng biết để làm gì (chắc rảnh quá chăng), Khoa đưa 2 vật đó
vào máy chiếu phân tử. Khoa biết chắc rằng chúng là sản phẩm của KN01
nhưng Khoa muốn khám phá xem cấu trúc tổ chức của chúng có gì đặc biệt
không? Có kết quả phân tích rồi. Xem nào, bức tượng, chất liệu, biết
ngay mà, KN01, dù có vẻ là phiên bản khác kém ưu việt hơn nhưng không
thể chối cãi đây cũng chính KN01. Nhưng tại sao lại có sự khác biệt như
vậy nhỉ? Chẳng hiểu nổi, Khoa nhún vai. Còn cuốn sổ của Ngân, ồ không,
cái gì thế này? Không tin vào mắt mình, Khoa chồm tới gần như ôm lấy máy
chiếu kết quả phân tích cho thấy đây là cuốn sách được làm bằng chất
liệu bột giấy nguyên thủy. Không thể như thế được.
Khoa
mân mê hai vật đó hàng giờ đồng hồ liền. Tại sao lại như vậy? Khoa tự
hỏi, chẳng lẽ không phải mọi thứ ở đây đều làm bằng KN01 sao? Hay Khoa
đã sai? Khoa cảm thấy rối bời, nếu Khoa sai thì tất cả các nghiên cứu
của Khoa trong gần 2 tháng qua đều là vô nghĩa sao? Không, như vậy cũng
không đúng, Khoa rất tin tưởng vào những gì Khoa đã phát hiện. Nhưng
Khoa vẫn không giải thích được những khúc mắc đó.
Khoa
tự hỏi không biết các thí sinh khác có gặp thuận lợi hơn Khoa không hay
họ cũng đi vào ngõ cụt như Khoa? Khoa nghe đâu đây vang lên tiếng róc
rách, róc rách. Lần theo âm thanh trong trẻo đó, Khoa tìm thấy một con
suối nhỏ chảy hiền hòa bên gốc một cây đại thụ. Vì ở hành tinh này mọi
thứ đều bất thường nên con suối này cũng vậy. Nó không có điểm đầu cũng
như không có điểm cuối. Nói thẳng ra là nó chảy vòng vòng, ôm lấy gốc
cây, trông như cây cổ thụ này mọc trên một cù lao nhỏ giữa lòng suối
vậy. Thi thoảng một vài tia nước lại bắn lên, trông như một con cá voi
tí hon đang thở. Khoa bật cười thích thú trước hình ảnh ngộ nghĩnh đó.
Nước thật trong, thật mát, thật ngọt, làm Khoa dịu đi sự mệt mỏi và hoài
nghi. Soi mình vào dòng suối, Khoa thấy một cậu bé đang nhìn lại Khoa.
Đây mà là Khoa ư? Không phải đâu. Khoa là một cậu bé với đôi mắt sáng,
gương mặt thông minh, lanh lợi, gương mặt đầy sức sống như trong bức
tượng của Ngân. Không phải cậu bé với vẻ mặt chán chường như thế kia.
Trấn tĩnh lại đi nào, vỗ vỗ hai tay vào mặt, Khoa tự nhủ. Khoa ơi, đây
đâu phải là lần đầu tiên Khoa thất bại, Khoa thất bại nhiều lần nữa là
khác. Đâu phải chỉ mình Khoa bó tay với cái hành tinh này, nhiều nhà
khoa học hàng đầu vẫn còn đang miệt mài nghiên cứu đó chứ. Đâu phải đây
là cơ hội duy nhất của Khoa, còn những cuộc thi năm sau, năm sau nữa kia
mà. Ừ, mình thiệt là khùng, Khoa tự nói với mình. Có lẽ Khoa thất vọng
như vậy vì Khoa cảm thấy mình đã tiến gần đến đích. Nhưng không sao,
Khoa sẽ bắt đầu lại từ đầu. Một suy nghĩ chợt thoáng qua
trong đầu: “Sao mình không nghĩ đến giả thiết cuốn sách đó từ nơi khác
đến, có thể những vật dụng kia cũng vậy, biết đâu được”.
Chạy
như bay về tòa tháp, Khoa lao ngay vào căn phòng kỷ niệm. Khoa vơ hết
những thứ có thể lao về phòng nghiên cứu trung tâm. Rầm, ôi trời, té
rồi, chạy nhanh quá mà. Mọi thứ văng tùm lum. Chỗ nào cũng có, bức tượng
của Khoa còn văng thẳng vào máy phóng. Tội nghiệp cái máy. Cũng may là
nó không sao. Cả Khoa cũng vậy. Nhưng ôi thôi, bây giờ thì khắp phòng
đều đầy những giấy là giấy, chụp ảnh gương mặt nhăn nhó của Khoa ở mọi
góc độ (tác phẩm của cái máy phóng đa chiều đó, không cần phải hỏi).
Nhanh tay vơ gọn chúng, Khoa đặt ngay những thứ mới lấy được vào máy
chiếu phân tử. Kết quả đã có chỉ sau vài giây. Xem nào, như vậy, ngoài
cuốn sổ đó, còn có một số vật dụng khác không làm bằng KN01. Số còn lại
thì đúng là làm bằng KN01 nhưng ở các cấp độ khác nhau, hay nói khác đi
là ở những thế hệ phát triển khác nhau của KN01. Và các thế hệ KN01 đó
đều kém ưu việt hơn KN01 mà Khoa đã nghiên cứu. Không những thế, những
thứ đó có một số vật Khoa chắc chắn là chưa thấy chúng bao giờ. Vậy đây
có phải chính là những kỷ vật thân yêu của Khoa hay không? Nếu là thật,
thì tại sao chúng lại ở đây? Còn nếu không thì tại sao chúng lại xuất
hiện. Đầu Khoa như nổ tung với hàng ngàn câu hỏi tại sao.
Một
làn gió nhẹ thổi một tờ giấy đến ngày mặt Khoa. Hình chụp bức tượng của
Khoa, tác phẩm của máy phóng và sự hậu đậu của Khoa. Cái mặt Khoa nhăn
nhó trông thật ngỗ nghĩnh. Đây là nét mặt của Khoa mà Ngân thích nhất.
Ngân nói nhìn Khoa lúc này tuy xấu (Khoa thì không thấy xấu chút nào, mẹ
Khoa cũng vậy) nhưng lại rất dễ thương (xấu mà dễ thương? Chịu thua,
không thể hiểu được). Ủa, có cái gì kia, có cái gì trên lưng bức tượng
kìa. Hình như là một dòng chữ, hay đúng hơn là một loạt ký hiệu, loại
mật mã quen thuộc của Ngân. Đây chính là “Giấc mơ” mà, nhưng ở phiên bản
mới phức tạp, cầu kỳ hơn. Khoa muốn toát mồ hôi khi dịch dòng chữ đó.
“Tặng Khoa nhân dịp sinh nhật lần 25, ngày 29 tháng 09 năm 7453”. Năm
7453? Sinh nhật thứ 25? Khoa mới 17 tuổi mà, và bây giờ cũng chỉ mới là
năm 7445 thôi. Chẳng lẽ đây là vật trong tương lai? Cuốn sổ, cuốn sổ của
Ngân đâu? Khoa vồ lấy cuốn sổ và bắt đầu dịch ngấu nghiến. Đây là cuốn
sổ nhật ký chi chép công trình nghiên cứu một loại vật liệu mới của
Ngân. Ngân đặt tên là “Không tưởng” (bọn con gái thường đặt những cái
tên mà không ai hiểu nổi. Bó tay). Còn Khoa thì gọi nó là KN01. Vâng,
chính là KN01. Theo như ghi chép, KN01 (hay “Không tưởng”) là phát minh
mới của Ngân được dựa trên cơ sở nghiên cứu của “Hoa tuyết”, hay nói
cách khác đây là phiên bản cao cấp hơn của “Hoa tuyết”. Ngày hoàn thành
là 01 tháng 07 năm 7448. Rơi mình vào ghế, Khoa thấy đầu óc rối tung.
Như vậy là sao? Cái gì mà “Không tưởng” chứ. “Mọi thứ ở đây đúng là
không tưởng rồi” – Khoa khẽ lẩm bẩm. Mọi thứ chạy qua trong đầu Khoa như
một cuốn phim “Không tưởng”, “Giấc mơ”, “Hoa Tuyết”, rồi căn phòng dưới
tầng hầm đó, các kỷ vật, ảnh của Ngân, “Kẻ bất tử”… tất cả là sao? Là
sao? Là sao? Khoa cảm thấy có mối liên hệ nào đó giữa Chông Chênh, Ngân và Khoa. Mối liên hệ này ngày càng trở nên rõ rệt. Khoa lần đầu tiên gặp phải tình huống ngược đời này, càng nhiều dữ kiện xuất hiện, càng rõ ràng thì càng không hiểu gì cả, và công việc nghiên cứu càng dần tiến đến bế tắc. Thật là một nghịch lý nhất là khi Khoa đang ở trong một phòng nghiên cứu tối tân như thế này. Có lẽ máy móc chưa phải là tất cả.
Hôm nay là ngày thứ 60. Ngoài kia vang lên tiếng chuông báo hiệu ngày cuối cùng của cuộc thi. Thật đáng tiếc. Đã đến lúc phải ra về dù còn bao ngổn ngang, bao thắc mắc, bao suy tư, bao trăn trở. “Mình sẽ nghiên cứu tiếp. Chắc chắn vậy”, Khoa tự nói với mình. Nhanh chóng dọn dẹp đại bản doanh, Khoa chợt thấy có một cảm giác khó tả. Khoa đã gắn bó với nơi này đủ lâu để cảm thấy lưu luyến. Nhìn quanh căn phòng, Khoa muốn lưu giữ lần cuối hình ảnh thân quen này, vì lần sau dù có trở lại, cũng chưa chắc Khoa đã được thấy nó một lần nữa. À, cần phải sao chép lại nhưng gì bấy lâu đã làm nữa chứ, việc quan trọng vậy mà xém quên. “Khùng thiệt”, Khoa gõ đầu mình một cái rõ đau. Xong rồi. Đưa mắt lần cuối, Khoa giơ tay vẫy chào tạm biệt rồi quay người bước đi.
“Chào Khoa”. Khoa giật nảy mình, một giọng nói đột nhiên vang lên. Giọng nói đó hình như phát ra từ máy tính trung tâm, Khoa tròn mắt ngạc nhiên.
“Tôi biết bạn rất ngạc nhiên. Bây giờ là 18h 26 phút 17 giây ngày 14 tháng 03 năm 7540, là ngày kỷ niệm 90 năm ngày cưới của tôi và Ngân. Ngân đã qua đời cách đây 5 năm. Khi Ngân còn sống, chúng tôi cùng ôm ấp ý tưởng điên rồ là tạo ra một hành tinh nhân tạo cho riêng chúng tôi. Chúng tôi đã nghiên cứu rất nhiều. Chúng tôi muốn xây dựng một hành tinh của mình. Ở đó gắn liền với những kỷ niệm của chúng tôi. Có tuổi thơ của chúng tôi, có khu rừng nơi chúng tôi cắm trại, có công viên nơi chúng tôi thường ngắm sao, có đại dương nhân tạo của chúng tôi, có những gì chúng tôi yêu quý nhất… Đó là nơi chúng tôi cất giữ những gì đẹp đẽ, quý giá nhất của mình. Và chúng tôi đặt tên cho nó là “Hạnh phúc”.
Chúng tôi đã cùng nhau thực hiện ý tưởng nghe có vẻ không bình thường này. Chúng tôi đã dùng “Không tưởng” hay KN01 như tôi thường gọi để làm vật liệu chính vì những đặc tính tuyệt vời của nó. Tuy nhiên cũng phải thử nghiệm rất nhiều mới có kết quả như mong muốn của chúng tôi. Hành tinh được vận hành theo cơ chế đặc biệt, ứng dụng từ những thành tựu khoa học hiện đại cũng như những kết quả nghiên cứu của tôi dành riêng cho công trình này.
Ngân đã không kịp chứng kiến ngày “Hạnh phúc” được ra đời. Nhưng tôi không từ bỏ, và giờ đây mong ước của chúng tôi đã trở thành sự thật. Tôi mong muốn rằng Ngân sẽ được chứng kiến thành quả này. Chính vì vậy, chỉ ít phút nữa thôi, tôi sẽ đưa nó trở về quá khứ, trở về 836 năm trước, ngay thời điểm của các bạn, để Ngân ít nhất được một lần đặt chân lên hành tinh “Hạnh Phúc”. Đó chính là mong muốn lớn nhất của tôi cũng như của Ngân.
“Hạnh phúc” là kết quả từ nhiều thành tựu khoa học tiên tiến trong tương lai. Do đó, khi gởi về quá khứ, tôi đã xóa bỏ hết những thông tin liên quan để không ảnh hưởng đến sự phát triển khoa học hiện tại. Đây là hành tinh của tôi, bạn, và Ngân. Tôi đã cài đặt chương trình để sau khi các bạn, đặc biệt là Ngân được đặt chân lên “Hạnh phúc” thì “Hạnh phúc” sẽ tự động quay về thời điểm thực của nó, để ở bên cạnh các con của chúng tôi, các cháu của chúng tôi.
Tôi đã hoàn thành tâm nguyện của mình, tôi sẽ đi gặp Ngân để khoe với cô ấy. Và cũng đã đến lúc bạn quay về rồi. Chúc hai bạn hạnh phúc.”
Giọng nói đã biến mất từ lúc nào. Khoa như bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Đâu đó vang lên hồi chuông báo hiệu cuộc thi năm nay đã kết thúc.
Khoa lặng nhìn tòa tháp biến mất. Tất cả chỉ trong nháy mắt. Một thảm cỏ xanh bạt ngàn với hàng vạn những bông hoa trắng li ti hiện ra, trông hệt như những vì sao lấp lánh trên bầu trời Chông Chênh vậy. “Tạm biệt, tôi sẽ quay trở lại”.
Ngân ơi, nghỉ hè rồi, tụi mình đi chơi ở Chông Chênh nha, Khoa đã mua vé rồi, ngày mai khởi hành
Khoa chưa chán sao? Khoa mới ở đó 2 tháng mà.
Không sao, ở đó có nhiều thứ hay lắm, Ngân sẽ thích lắm đó. Khoa chắc chắn mà. Đi đi hen
Ngân phải xin mẹ đã
Yahoo!!!!!!!
Ngày 14 tháng 06 năm 7445, trên trang nhất báo Vũ Trụ, nội bật một cái tít lớn “Thách thức mới cho các nhà khoa học – Sự biến mất của hành tinh Chông Chênh”.
TP.HCM, 14/05/2006
Minh Lê
(Đăng ngày 12/1/2007)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét