15/12/12

Bố, mẹ, em gái và con - Bố



Jun 24, 2007 8:07 PM 


Bố đẹp trai một cách kinh khủng
. Lúc con đem ảnh bố hồi thanh niên đi scan, ai cũng trầm trồ "Sao mà đẹp trai thế? Bố em thật à?" (hic hic, ý là sao đây, bộ con xấu lắm sao? ).
Bố học văn rất giỏi
. Cả nhà mình ai cũng có khiếu về viết Văn, mẹ cũng thế, nhưng người giỏi nhất là bố. Mỗi người một phong cách, văn phong của bố rất chắc chắn. Không cứng rắn như mẹ, không hài hước như Hip (em gái út), không tự nhiên như con, văn của bố mang một phong cách riêng, giàu hình ảnh, gãy gọn và thu hút. Con đọc được một bức thư ngày đó bố viết cho mẹ, ôi, thư tình của bố hihi..., đầy "màu sắc", đầy lập luận, nhưng rất hay. Thư bố viết cũng lãng mạn lắm, nhưng không phải cái kiểu chảy nước như người ta vẫn thường thấy . Phải thế chứ bố nhỉ, phải thế bố mới cưa được mẹ chứ. Chứ thư bố thử chảy nước xem, mẹ sẵn sàng cho nó xuống nước luôn, hi hi hi...
Bố thật hiền. Bố ít nói. Bố củ mỉ cù mì. Ai mà tưởng tượng nổi bố là Bì thư Đoàn ở địa phương
. Con không tưởng tượng nối bố sinh hoạt Đoàn ra sao nữa, tưởng tượng cũng không ra cơ . Nhưng phải thế chứ bố nhỉ. Phải thế bố mới cưa được mẹ, một Bí thư năng động của Đoàn trường Sư Phạm . Hic hic, hai bí thư cưới nhau, thế mà đẻ ra con, con chỉ là cán bộ Đoàn trường thôi, không được Bí thư như bố mẹ . Con thua rồi. Híp ơi, em cố lên nhé. Em mới chỉ là Chi đội trưởng thôi đấy. Minh đã hết cơ hội rồi, trông cậy nơi em thui, ha ha ha
Bố rất hiền và thật lành. Thật khó mà làm bố giận được. Bố lại rất thương và chiều con. Đôi khi con thấy mẹ nói đúng ghê, bố và con là hai đứa trẻ con
. Bố có nhớ mấy lần bố con mình giận nhau mấy ngày vì tranh giành TV không nhỉ, như thế không trẻ con thì là gì . Con nhớ có lần con hỗn, bố giận cả tuần không nói chuyện với con. Mẹ giảng hòa cũng không được. Sau con phải xin lỗi bố thì bố mới thôi. Nhưng con thú nhận với bố nhé, con không nhớ mình đã phạm lỗi gì đâu, tại con mà không xin lỗi thì bố sẽ giận mãi nên hi hi hi
Cả hai bố con mình đều thích đọc truyện bố nhỉ. Quyển truyện đầu tiên của con cũng là bố mua cho. Ngày đó, bố rất hay đi thuê truyện về đọc, con rất thích đi theo, vì con biết chắc con cũng sẽ có một quyển gì đó cầm về. Về nhá, hai bố con mình nằm phơi bụng ra đọc. Mẹ cứ càu nhàu mãi bố nhỉ. Có một quyển con nhớ mãi, đó là quyển "truyện vui các nhà văn", quyển này bố năn nỉ con chịu cho bố mua, bố nhớ không? Bố rất thích nó, mà bố không thể mua (chắc bố sợ mẹ
), thế là con được đem ra để làm một lý do. Về nhà, bố giành đọc trước, con đòi thế nào bố cũng không trả. Thế là con phải nhường bố đọc trước. Ơ, mà sao con là con, mà con lại phải nhường bố nhỉ
Nói thế chứ, bố cũng chiều con lắm, con biết mà. Con cũng rất ngoan, con không bao giờ vòi vĩnh hay đòi hỏi gì cả, từ cái bong bóng cho đến cục kẹo hay cuốn truyện. Một phần vì con ngoan, một phần vì con chưa bao giờ cảm thấy thiếu thốn gì cả. Nhà ta rất nghèo, nhưng bố mẹ chưa bao giờ để con phải cảm thấy thua kém ai. Con nhớ, lớp 1, con đi học, bố cho con 10 đồng mỗi ngày, một cây kem ngày ấy chỉ 5đồng. Mà con không thích ăn vạt nên... Bạn học của con, có đứa một ngày được 50 đồng, nhưng con chưa bao giờ cảm thấy ghen tị với nó cả. Chắc tại con ngu, không biết xài tiền
. À, nói đến chuyện chiều con lại nhớ ra. Con rất thích ăn chôm chôm, ngày đó con chỉ mới 4 tuổi, mới từ quê vào Sài Gòn, chôm chôm con lần đầu được ăn và ăn mãi không chán. Mẹ nói nó nóng nên không cho con ăn nhiều. Bố mắng mẹ "Nó thích thì cứ cho nó ăn ". Mẹ không nói gì. Lần sau, mẹ mua 2 ký về. Bố ngồi cắt cho con ăn sạch hết 2 ký đó. Mẹ vẫn không nói gì. Đêm đó, con đau bụng không ngủ được. Cứ lăn lộn cả đêm, bố sợ quá, lần sau bố không dám cãi mẹ nữa . Mẹ chiến thắng, hic hic, nhưng mẹ kỳ quá hà, không ngăn bố lại, để con phải đau bụng. Ơ, mà mẹ ngăn cũng có được đâu, phải cho hai bố con 1 bài học cho chừa .Nhưng hic hic, con vẫn thích ăn chôm chôm
Con bây giờ già thế này, con uống cà phê nhiều lần rồi (dù con không thích lắm), nhưng đố bố biết lần đầu con uống ở đâu? Ở ngay trong canteen của cơ quan bố đấy
. Những lần bố đi làm, cho con theo, con lén uống, hi hi hi, cũng ngon, hi hi hi . Cà phê ngày đó làm sao ngon bằng Trung Nguyên bây giờ, nhưng con vẫn thấy hương vị của nó hơn hẳn. À, nói đến đây tự nhiên con nhớ lại cơ quan bố. Nó to khủng khiếp, có cả sân bóng đá nhỏ nữa nhỉ. Ngày đó, nó còn sửa chữa chỗ nào hay sao á mà gạch đá còn ngổn ngang tùm lum. Và đó chính là thiên đường của con. Trên đống gạch đá ấy, con đã để trí tưởng tượng của con bay bổng, và đó là khoảng thời gian thật tuyệt vời .
Ngày bố đi con 11 tuổi. Bố công tác xa nhà nên chỉ con và mẹ sống với nhau mà thôi. Mỗi lần bố về thăm, con đều xem bố như khách, con còn quá nhỏ để nhận ra bố là một phần của con và mẹ. 4 tuổi, con theo mẹ đoàn tụ với bố. Kể từ giây phút đó, cả nhà mình mới là một gia đình trọn vẹn. Nhưng cũng phải trải qua một thời gian, con mới quen với sự có mặt của bố bên mẹ và con. Nhưng bố lại ra đi. Bố ra đi khi em vẫn chưa thành hình hòan chỉnh. Gia đình mình lại không còn trọn vẹn. Và Hip cũng đã quen với sự thiếu thốn ấy.
Bố biết không, bà nội muốn bố về quê ở với bà. Nhưng con không chịu. Mẹ, con và em là gia đình của bố, con sẽ không để bố về quê đâu. Con biết mẹ và em cũng không muốn thế. Mẹ nói, bố và bà bây giờ đã ở chung một chỗ, muốn thăm nhau lúc nào chẳng được, đâu cần phải đưa bố vượt cả ngàn km chứ. Nhưng, bố thì sao nhỉ, bố có muốn ở đây với ba mẹ con con không? Hay bố muốn về với bà? Dù sao, con cũng được sống bên bố 7 năm. Còn bà thì..., bà mất khi bố mới 2 tuổi. Bà mong nhớ bố chắc không thua gì ba mẹ con con đâu. Nhưng bố ơi, chắc bố cũng nhớ bà nhỉ, bố biết đến bà qua ký ức của mọi người cũng như Hip vậy. Bố chưa một lần được thấy Hip, nó giống bố lắm, giống hơn cả con cơ. Tính nó rất hài hước. Mẹ nói, bố mà còn sống, chắc bỗ thương nó lắm. Nhưng... Híp... đến 7 năm như con cũng không được rồi.
Bố đi đã 15 năm. 15 năm, gia đình mình vẫn là một gia đình, không có bố, mẹ thay bố làm nóc để che chở cho chúng con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét