Em gặp anh thật tình cờ. Dù em đã biết anh trước đó rất lâu.
“Mày biết không, tao nghĩ tao đã thích người đó”. Em biết về anh như thế đấy. Từ tâm sự của một cô bạn thân. Em biết anh từ lâu lắm rồi, mặc dù anh không hề biết đến sự có mặt của em.
“Làm sao để người ta thích mình hả mày?”. Em đã dần dần quen với tên của anh như thế đấy. Em trở thành chuyên gia tư vấn cho cô bạn thân. Em nghe kể rất nhiều về anh. Tên anh dần trở nên quen thuộc với em. Trong khi anh vẫn không biết sự có mặt của em trên đời này.
“Sinh nhật tao, tổ chức ở đó, có nhiều bạn bè tao lắm, mày đến nghen”. Em nhận lời. Em háo hức chờ đợi một buổi tối thú vị. Chợt một suy nghĩ lướt qua trong đầu: “Có khi nào em sẽ gặp anh, có khi nào em thích anh?”. Hình ảnh con bạn hiện ra đã nhanh chóng đẩy lùi suy nghĩ ấy. Em nhanh chóng quên đi cái ý tưởng điên rồ vừa thoáng qua.
Em đến bữa tiệc trước anh và cô bạn ấy. Em nhanh chóng quên đi anh để hòa nhập vào không khí vui tươi ấy. Hôm ấy em rất vui, em dễ dàng làm quen với những người bạn mới. Em không còn nhớ rằng cô bạn thân vẫn chưa xuất hiện. Và đương nhiên, em quên cả anh.
Em yêu anh thật tình cờ. Tình cờ như khi em gặp anh.
Tình cờ anh xuất hiện trước mắt em. Anh không đi một mình, đi cùng với anh là bốn người khác, nhưng trong mắt em chỉ còn có anh. Anh không ngồi một mình, chung quanh anh là rất nhiều người, nhưng trong mắt em chỉ có anh. Bữa tiệc rất đông, khuôn viên của căn phòng dường như thu hẹp lại, nhưng em không trông thấy ai, trong mắt em chỉ còn anh.
Em yêu anh thật tình cờ. Tình cờ như khi anh xuất hiện trong đời em.
Nhưng không phải tình cờ mà em ngồi cạnh anh. Không phải tình cờ mà em chỉ nhìn anh. Không phải tình cờ mà em nói chuyện với anh. Không phải tình cờ mà em thấy rất vui khi biết tên anh không phải là cái tên mà em đang lo sợ.
Nhưng thật tình cờ khi em nghe người khác gọi anh không phẳi bằng cái tên mà em biết. Không phải tình cờ mà em hỏi lại tên của anh. Và không phải tình cờ khi em nhận ra rằng anh chính là người mà em lo lắng.
Nhưng anh ơi, tình cờ làm sao khi em nhận ra rằng em đã yêu anh.
Em yêu anh thật tình cờ, Tình cờ như những người khác yêu em.
Em không tin vào tình yêu sét đánh. Em không tin tình yêu có thể đến từ cái nhìn đầu tiên. Em không tin dù biết bao người yêu em ngay từ lần đầu gặp gỡ. Em không tin dù nhiều người yêu em ngay lần chuyện trò ban đầu. Em không tin dù có người yêu em ngay từ lúc ánh mắt còn lạ lẫm. Em không tin dù có người yêu em ngày từ khi cánh cửa vừa được mở ra. Nhưng anh ơi, dù không tin nhưng em vẫn nhận ra em dã yêu anh ngay ánh nhìn còn lạ lẫm ấy, em yêu anh ngay từ khi em chưa biết phải gọi anh ra sao, em yêu anh ngay từ khi anh xuất hiện. Em yêu anh ngay từ khi chưa biết anh là ai. Dù không tin nhưng em biết em đã yêu anh.
“Mày biết không, tao nghĩ tao đã thích người đó”. Em biết về anh như thế đấy. Từ tâm sự của một cô bạn thân. Em biết anh từ lâu lắm rồi, mặc dù anh không hề biết đến sự có mặt của em.
“Làm sao để người ta thích mình hả mày?”. Em đã dần dần quen với tên của anh như thế đấy. Em trở thành chuyên gia tư vấn cho cô bạn thân. Em nghe kể rất nhiều về anh. Tên anh dần trở nên quen thuộc với em. Trong khi anh vẫn không biết sự có mặt của em trên đời này.
“Người
ấy rất giỏi mày ạ”. Em bắt đầu hâm mộ anh như thế đấy. Con bạn em rất
ít khi phục ai, nhưng nó đã phục anh và em cũng vậy. Trong khi anh vẫn
không hề biết sự có mặt của em trên đời này.
“Tao
đã nói với người ấy như lời khuyên của mày”. Em bắt đầu “can thiệp” vào
cuộc sống của anh như thế đấy. Nhưng anh vẫn chưa biết đến sự có mặt
của em trên đời này.
Không
biết từ bao giờ, anh trở thành sự tò mò lớn nhất trong em. Không biết
từ bao giờ, em muốn gặp anh dù chỉ một lần để xem anh tròn méo thế nào.
Không biết từ bao giờ, anh là sự chúc mừng pha lẫn ghen tị của em đối
với cô bạn ấy.
Em không ngờ, cô bạn ấy cũng không ngờ và anh càng không ngờ anh lại là người đầu tiên trong lòng em.
Em gặp anh thật tình cờ. Tình cờ như khi em biết anh.“Sinh nhật tao, tổ chức ở đó, có nhiều bạn bè tao lắm, mày đến nghen”. Em nhận lời. Em háo hức chờ đợi một buổi tối thú vị. Chợt một suy nghĩ lướt qua trong đầu: “Có khi nào em sẽ gặp anh, có khi nào em thích anh?”. Hình ảnh con bạn hiện ra đã nhanh chóng đẩy lùi suy nghĩ ấy. Em nhanh chóng quên đi cái ý tưởng điên rồ vừa thoáng qua.
Em đến bữa tiệc trước anh và cô bạn ấy. Em nhanh chóng quên đi anh để hòa nhập vào không khí vui tươi ấy. Hôm ấy em rất vui, em dễ dàng làm quen với những người bạn mới. Em không còn nhớ rằng cô bạn thân vẫn chưa xuất hiện. Và đương nhiên, em quên cả anh.
Em yêu anh thật tình cờ. Tình cờ như khi em gặp anh.
Tình cờ anh xuất hiện trước mắt em. Anh không đi một mình, đi cùng với anh là bốn người khác, nhưng trong mắt em chỉ còn có anh. Anh không ngồi một mình, chung quanh anh là rất nhiều người, nhưng trong mắt em chỉ có anh. Bữa tiệc rất đông, khuôn viên của căn phòng dường như thu hẹp lại, nhưng em không trông thấy ai, trong mắt em chỉ còn anh.
Em yêu anh thật tình cờ. Tình cờ như khi anh xuất hiện trong đời em.
Nhưng không phải tình cờ mà em ngồi cạnh anh. Không phải tình cờ mà em chỉ nhìn anh. Không phải tình cờ mà em nói chuyện với anh. Không phải tình cờ mà em thấy rất vui khi biết tên anh không phải là cái tên mà em đang lo sợ.
Nhưng thật tình cờ khi em nghe người khác gọi anh không phẳi bằng cái tên mà em biết. Không phải tình cờ mà em hỏi lại tên của anh. Và không phải tình cờ khi em nhận ra rằng anh chính là người mà em lo lắng.
Nhưng anh ơi, tình cờ làm sao khi em nhận ra rằng em đã yêu anh.
Em yêu anh thật tình cờ, Tình cờ như những người khác yêu em.
Em không tin vào tình yêu sét đánh. Em không tin tình yêu có thể đến từ cái nhìn đầu tiên. Em không tin dù biết bao người yêu em ngay từ lần đầu gặp gỡ. Em không tin dù nhiều người yêu em ngay lần chuyện trò ban đầu. Em không tin dù có người yêu em ngay từ lúc ánh mắt còn lạ lẫm. Em không tin dù có người yêu em ngày từ khi cánh cửa vừa được mở ra. Nhưng anh ơi, dù không tin nhưng em vẫn nhận ra em dã yêu anh ngay ánh nhìn còn lạ lẫm ấy, em yêu anh ngay từ khi em chưa biết phải gọi anh ra sao, em yêu anh ngay từ khi anh xuất hiện. Em yêu anh ngay từ khi chưa biết anh là ai. Dù không tin nhưng em biết em đã yêu anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét