15/12/12

Hạnh phúc, Không tưởng, Giấc mơ & Hoa tuyết


Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua từng kẽ lá, lấp lánh trên đám lá khô, trông như tấm áo hoa mà Ngân đã mặc hôm qua. À không, hôm kia, hay hôm trước nữa, Khoa không thể nhớ nổi. Khoa không nhớ mình đã bị lạc đến cái nơi quái quỷ này bao lâu rồi. Chắc đã một tuần.
Công bằng mà nói, ở đây không đến nỗi tệ lắm. Khu rừng mà Khoa đang ở có đầy đủ mọi thứ, kể cả những thứ mà lẽ ra một khu rừng không nên có hay chính xác hơn là không thể có. Thức ăn, chỗ ở, quần áo và cả máy tính cá nhân nữa, chỉ cần Khoa muốn. Hay nói cách khác, trong khu rừng này, Khoa là chúa tể, mọi mong muốn, suy nghĩ của Khoa đều trở thành hiện thực chỉ trong một cái chớp mắt. Nhưng ở đây không có gia đình Khoa, không có bạn bè Khoa, không có Ngân. Có lẽ vì lẽ đó mà Khoa gọi đây là “cái nơi quái quỷ” thay vì “thiên đường” như ngày đầu Khoa đã gọi.
Nơi Khoa đang có mặt là hành tinh Chông Chênh, một tiểu hành tinh thuộc thiên hà Cồng Kềnh, do nhà bác học Lênh Khênh tìm ra cách đây 739 năm. Hành tinh Chông Chênh là một hành tinh đặc biệt. Sở dĩ nó có tên gọi như vậy vì ở đây không có gì ổn định và chắc chắn. Thường xuyên biến đổi. Biến đổi theo khu vực, biến đổi theo thời gian, biến đổi theo độ cao, biến đổi khi có sự tác động và biến đổi mà chẳng vì một lý do gì cả. Chính vì vậy mà đây đang là tâm điểm nghiên cứu của các nhà khoa học hàng đầu vũ trụ. Hàng năm Hiệp Hội Nghiên Cứu Vũ Trụ Liên Hành Tinh đều tổ chức những cuộc thử nghiệm dưới hình thức cuộc thi thử thách dành cho những người tự nguyện. Đây là một cuộc thi rất thu hút, lôi kéo một số lượng lớn những người thích mạo hiểm trên mọi hành tinh. Do đó, để tuyển chọn 10 người tham dự, đã có những cuộc kiểm tra các thông số cần thiết của các ứng cử viên. Đứng vị trí thứ 5, Khoa nhận được lời mời đến hành tinh Chông Chênh tham dự cuộc thi năm nay, cuộc thi được đánh giá là độc đáo nhất trong lịch sử “Cùng Lênh Khênh, tiến tới Cồng Kềnh, khám phá Chông Chênh”. À, quên nói với các bạn, đó chính là tên gọi của cuộc thi thường niên này đó.
Khu vực dự thi của Khoa chính là khu rừng “tuyệt vời” này đây. Trước đây khu vực là một đại dương nhỏ. Nói là trước đây nghe có vẻ xa xôi chứ đại dương này tồn tại vỏn vẹn trong 2 giờ 7 phút 15 giây rồi biến đổi vài giây trước khi cuộc thi bắt đầu. Điều này làm Khoa lâm vào tình trạng dở khóc dở cười khi mặc đồ lặn đặc chủng để bước vào khu rừng nhiệt đới rậm rạp. Và đặc biệt hơn, rải rác đâu đó trên những ngọn cây là các loại sò, ốc, thậm chí cả một số loại cá có chân, loại cá mà các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng chúng sống dưới nước chỉ để cho vui, chứ môi trường sống thực sự lại là trên sa mạc cát cháy.
Nhiệm vụ của mỗi thí sinh là khám phá khu vực được phân công biến đổi như thế nào, vì lý do gì, mỗi dạng biến đổi có gì đặc biệt. Thời gian dành cho Khoa cùng những thí sinh khác là hai tháng, đây là thời gian quá ngắn cho một nhiệm vụ quá khó khăn. Cho đến nay, Khoa vẫn còn băn khoăn tự hỏi không biết bao giờ khu rừng của Khoa lại biến đổi và sẽ biến thành cái gì, không biết có tồi tệ hơn thế này không?
Lúc mới đến đây, Khoa rất háo hức. Nhưng bây giờ, Khoa cảm thấy cô đơn, nhớ nhà, nhớ bạn bè và nhớ Ngân da diết. Khoa nhớ những lúc cùng những thằng Tùng, thằng Thắng, thằng Nam lên hành tinh Hải Đăng chơi đá bóng, nhớ những bữa cơm nóng hổi mẹ nấu, nhớ tiếng cằn nhằn của chị Kim, nhớ tính cộc cằn của anh Khương, nhớ tiếng tằng hắng của ba mỗi khi Khoa đi chơi về trễ, nhớ nét mặt còn giận dỗi của Ngân khi tiễn Khoa lên đường. Khoa nhớ lắm, nhớ lắm, nhớ lắm…
Khoa vẫn đang gặp rắc rối với khu rừng “yêu quí” của Khoa. Khác hẳn với những thí sinh còn lại, khu rừng này chu cấp cho Khoa mọi nhu cầu ngày cả khi nó chỉ vừa thoáng qua trong đầu. Còn nghe nói ở khu cao ốc thương mại kế bên, một khu vực dự thi khác, cũng có mọi thứ, ngoại trừ thức ăn. Cô bé đến từ Sao Hỏa, người đứng đầu trong kỳ kiểm tra đã khóc ròng ngay trong ngày thi đầu tiên khi mọi thức ăn cô mang theo đều tan biến hết. Từ các loại thức ăn đặc chủng đến các loại bánh kẹo, trái cây, kể cả vitamine tổng hợp, thậm chí những hạt giống thử nghiệm thân yêu của cô đều trở thành hư vô chỉ trong nháy mắt. Ở đây không đến nỗi như vậy ngoại trừ việc nó càng ngày càng trở nên rậm rạp. Rậm rạp đến mức thay vì có thể đặt chân bước như những ngày đầu thì nay thì Khoa trở thành Tarzan thứ thiệt vì đu dây là “Sự lựa chọn hoàn hảo”. Nhất là khi bây giờ cái giường ngủ thân yêu của Khoa cũng được khu rừng ưu ái dời lên ngọn cây. Lý do đơn giản vì dưới mặt đất không còn chỗ nào đủ rộng và bằng phẳng để đặt cái bàn làm việc của Khoa nói gì đến cái giường. Chính vì vậy mà đến giờ Khoa vẫn giữ ý định sẽ tham dự cuộc thi vượt chướng ngại vật trên hành tinh Cheo Leo ngay khi cuộc thi này kết thúc.
Không biết giờ này Ngân đang làm gì ha? Hỏi vậy thôi chứ thời gian biểu của Ngân thì Khoa nắm rõ trong lòng bàn tay (là Khoa nghĩ như vậy thôi). Đương nhiên rùi, dù gì cũng chơi với nhau từ nhỏ mà. Ba của Ngân là nhà môi trường, ông thường xuyên vắng nhà. Mẹ của Ngân là đồng nghiệp của bố Khoa trong viện nghiên cứu. Cả hai gia đình lại chỉ cách nhau vài căn trong khu tập thể nhân viên, ngay trong khuôn viên của viện. Nên từ nhỏ, Khoa và Ngân đã cùng đi học, cùng chơi, cùng sinh hoạt, cùng học tập. Khoa rất nhớ những lúc tụi nó cùng đám bạn lén lút leo lên đài thiên văn để ngắm sao, nhớ những chuyến du lịch nghỉ hè liên hành tinh, nhớ những cuộc giao lưu với các hành tinh kết nghĩa. Khoa rất nhớ những lần cùng Ngân đạp xe trên vành đai sao Thổ, những lúc thu thập bụi Mặt trời làm thiệp sinh nhật cho ba của Ngân, nhớ những lần hai đứa cùng làm đề tài nghiên cứu với nhau. Khoa rất nhớ vẻ liến thoắng của Ngân khi cao hứng, nhớ những cái cau mày của Ngân khi suy nghĩ, nhớ nụ cười rạng rỡ của Ngân khi đón ba Ngân công tác về, nhớ ánh mắt sáng rực của Ngân mỗi khi có ý tưởng phát minh mới, nhớ vẻ hồn nhiên của Ngân khi vui chơi cùng đám bạn, nhớ nét mặt giận dỗi của Ngân mỗi khi Khoa trễ hẹn. Khoa rất nhớ…, nhớ…, nhớ…, nhớ nhiều, nhiều lắm.
“Ở đâu ra thế này?”, Khoa trố mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy một tháp canh thời Trung Cổ bằng đá đứng sững sững ngày giữa khu rừng. Thật ra mà nói, nếu là người khác thì tâm trạng này là hoàn toàn dễ hiểu. Nhưng đối với Khoa, người đã quá quen với sự thay đổi liên tục ở đây thì việc ngạc nhiên không hợp lý chút nào. Hoặc việc xuất hiện của tòa tháp này nằm ngoài sự tưởng tượng của Khoa, hoặc điều Khoa không ngờ tới khi đây chính là tòa tháp quen thuộc mà chính Khoa đã làm khi học môn lịch sử thế giới hồi học lớp 2. Chính xác hơn đây là phiên bản thực tế của tòa tháp đó. Và phiên bản này chính xác đến từng chi tiết nhỏ, kể cả vết răng của con Milo ở góc trái hay vết ố trà ở chân tháp và vết cháy xém ngay trung tâm “nhờ” một lần Khoa thử nghiệm loại thuốc nổ mới. Có lẽ vì vậy mà Khoa trìu mến gọi nó bằng cái tên “Kẻ bất tử”. Với một vẻ tò mò, Khoa đu dây về phía “Kẻ bất tử”. Nhìn từ xa, tòa tháp này được cấu tạo bằng đá, nhưng khi lại gần, Khoa phát hiện ra đây là một loại vật liệu hoàn toàn mới. Mềm mại, dẻo dai mà lại rất chắc chắn. “Thật thú vị”, Khoa reo lên. Là một nhà khoa học bẩm sinh, Khoa luôn bị kích thích bởi những điều mới mẻ. Dù tuổi còn rất trẻ, nhưng Khoa đã được giới khoa học đánh giá cao như một nhân vật nổi trội về sức sáng tạo cũng như khả năng đón nhận thách thức.
Nhìn bề ngoài, tòa tháp không lớn lắm, nhưng bên trong là một không gian rộng mênh mông. Và thật ngoài sức tưởng tượng của Khoa, đây là một phòng nghiên cứu với đầy đủ các loại máy móc, trang thiết bị tối tân nhất vũ trụ, thậm chí có một số loại Khoa còn chưa biết đến bao giờ. Khoa sướng mê người. Đã lâu rồi, Khoa không được làm việc trong môi trường tuyệt vời như thế này. Đồng ý là làm việc trên ngọn cây hay dưới lòng đất cũng có cái thú vị riêng của nó nhưng không ở đâu bằng ở đây. Khoa như chú cá nhỏ lần đầu được hòa mình vào đại dương. Đâu đó vang lên một điệu nhạc thật sôi động, Khoa nhảy nhót như một ca sĩ nhạc Rock thứ thiệt, cảm giác vui sướng tột độ. Không chút ngần ngại, Khoa lao ngay vào cái máy tính gần nhất.
Khoa dụi mắt tỉnh dậy. Không biết Khoa đã ngủ bao lâu rồi. Máy tính vẫn còn đây, “Kẻ bất tử” vẫn còn đây, mọi thứ vẫn còn đây. Ở cái hành tinh này, mọi thứ cứ như chực biến mất nên Khoa rất lo lắng cho số phận của pháo đài thân yêu của mình. Với mong muốn tìm hiểu mọi điều mới lạ, Khoa đã dành cả tuần để nghiên cứu đại bản doanh này. Hàng chục thí nghiệm được tiến hành, hàng chục mẫu vật được nghiên cứu, hàng chục loại xét nghiệm được thực hiện, nhưng kết quả thu lại chỉ có một. Khoa đã phát hiện ra tất cả mọi thứ ở đây từ máy móc, thiết bị đến bàn ghế đều cấu tạo bằng KN01 (tên do Khoa đặt đó) – loại vật liệu được dùng xây dựng tòa tháp. Một ý nghĩ khác thường chợt nảy sinh trong đầu Khoa “Có khi nào cả hành tinh này đều được làm bằng KN01?”. Ồ không, không thể nào như vậy được. Khoa bật cười trước suy nghĩ rất, rất, rất điên rồ đó. Các nhà khoa học hàng đầu vũ trụ chẳng phải đã đào xới từng mm2 của hành tinh này rồi sao? Các mẫu sinh vật, vật chất ở đây chẳng phải cũng được nghiên cứu biết bao nhiêu lần rồi sao? Kể cả bầu khí quyển cũng được thăm dò biết bao lần rồi sao? Không thể nào như vậy được. Mặc dù thế, không hiểu tại sao Khoa vẫn không cách nào gạt cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu. “Chắc mình điên rồi”, Khoa mỉm cười thầm nghĩ.
“Điên, điên, thật là điên hết sức. Cái gì thế này. Không thể như vậy được”, Khoa nhảy dựng và hét toáng lên đầy ngạc nhiên. Sau 3 ngày lang thang thu thập mẫu vật, thêm cả tuần chôn xác trong phòng nghiên cứu, Khoa vẫn không tìm ra một phát hiện mới nào. Khoa không ngạc nhiên vì dù sao Khoa cũng đã nghĩ đến kết quả này. Nhưng không hiểu sao, Khoa vẫn cảm thấy dường như Khoa đã bỏ qua một điều gì đó.
(còn tiếp)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét