Nhưng tôi chỉ theo học chuyên Văn đến hết năm lớp 5 (hai năm học) và sau đó tôi chuyển sang hướng khác.
Trong
suốt những năm học phổ thông của mình, tôi đều nghĩ mình không hề có
một tí ti khiếu văn chương nào vì điểm Văn trong lớp của tôi không cao,
chừng 6 - 7 điểm mà thôi. Họa hoằn thì cũng có điềm cao hơn, nhưng đó là
họa hoằn. Thật ra mà nói, tôi cũng không thích viết cho lắm. Mấy bài
văn đó, không phải là cảm xúc của tôi, mà là của cô giáo, của sách Để
học tốt, của ai đó, không phải của tôi. Tôi tự nhận thấy mình không hề
có khả năng cảm nhận Văn học. Cho nên, một đứa đạt mấy giải Văn cấp Quận
(trong đó có cả giải Nhất và Nhì) như tôi mà nói không hề có khiếu và
không thể cảm nhận như thế, thật không hợp lý chút nào. Tuy nhiên, với
tôi, cũng đã nhiều nghịch ký lắm rồi, nên mấy cái đó, tôi không còn thấy
lạ lẫm nữa. Tôi là một đứa ngu Toán, dốt Lý, yếu Hóa, nói thẳng ra là
mù tịt với mấy môn Tự Nhiên, vậy mà cũng vớ được một cái giải cấp Quận
môn Lý, được học sinh Giỏi Tin học Nghề, đi thi Đại học lại theo ban A.
Thật là khó hiểu. Mà thôi, hiểu cũng chẳng để làm gì. Với lại, đây là
bài viết về sự nghiệp văn chương của tôi mà.Tôi học làng nhàng môn Văn trong suốt những năm cấp III. Mà thật sự thì tôi không hảo cái môn đó lắm, ngoại trừ những tiết học mà chơi của chúng tôi. Theo quy định thì một tuần có 4 tiết Văn, nhưng với lớp chúng tôi - chuyên Ngoại ngữ, được dạy theo ban D, Toán 10 tiết, Văn 7 tiết, Anh văn 7 tiết (và để rồi tôi thi ban A). Có những buổi học, chúng tôi học 3 tiết liên tục, và chúng tôi thường tận dụng những tiết đó để làm kiểm tra 1 tiết (3 tiết thật sự vẫn không đủ để hoàn thành), hoặc để tổ chức những buổi chơi và học. Tôi còn nhớ có buổi chúng tôi nấu những món ăn trong các tác phẩm Văn học nhưng bị biến chất rất nhiều. Ví dụ, món ngồng cải luộc thì tụi nó cho chúng tớ ăn bắp cải cuốn thịt. Món mía ướp hoa bưởi thì nhóm tớ làm thành mía ướp hoa lài... Chỉ có món "Chè cám" (trong truyện "Vợ Nhặt") là được cô giáo giữ nguyên bản, nhưng món đó, chẳng đứa nào đùng đến. Đứa nào tò mò lắm thì nếm thử ti tí, thế thôi. Vui lắm. Nhờ những hoạt động đó mà 3 năm cấp III, với tớ môn Văn cũng chưa đến nỗi cực hình lắm.
Thời
sinh viên của tôi mọi chuyện lại thay đổi. Tôi viết rất nhiều. Đặc biệt
là báo cáo các loại, dành cho các môn học. Rồi viết bài thuyết trình
(tôi ham hố lắm). Nhưng nhờ vậy mà kỹ năng viết của tôi được nâng cao
đáng kể. Và đó cũng là lúc tôi nghĩ "Mình cũng có năng khiếu viết đấy
chứ", nhất là viết kịch bản kịch. Lớp chúng tôi hay diễn kịch cho mỗi
dịp thi văn nghệ của trường. Và tôi là người viết kịch bản. Một năm thì
chỉ có một buổi diễn, tính ra chỉ cần vài kịch bản cho suốt mấy năm học.
Nhưng đến nay, tôi đã viết hoàn chỉnh hơn 10 kịch bản, chưa kể những
kịch bản còn dang dở trong đầu. Kịch của tôi thiên về hài, và thường
được mọi người hoan nghênh do khá gần gũi,và có nội dung. Tôi không
thích làm theo kiểu những hoạt cảnh hài vô thưởng vô phạt, tôi thường ẩn
chứa một thông điệp nào đó trong các vở kịch hài của mình. Do đó, tôi
thấy rằng, ngoài giá trị gây cười, kịch của tôi còn khá hoàn chỉnh về
nội dung và hình thức. Tôi nhận thấy, kinh nghiệm này rất quan trọng đối
với tôi, đặc biệt khi tôi thi vào khoa Diễn viên trường Cao Đẳng Sân
Khấu Điện Ảnh Tp.HCM.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét