Tiền thì bạc
, vì vậy, trong bất cứ ngành nghề nào, khi đã dính đến khía cạnh tiền bạc thì đều cần sự cẩn thận và tỉ mỉ
. Âu cũng là đúng thôi, “Tiền mà, đâu phải lá cây đâu”
– câu cửa miệng của bạn tôi.
Tôi là một người không cẩn thận, càng không tỉ mỉ
. Do đó, với một đứa như tôi, nên càng tránh xa tiền bạc càng tốt
.
Tốt cho tôi, tốt cho mọi người và tốt cho tiền nữa. Nhưng sự đời đâu
đơn giản như thế. Trước sau gì, tôi cũng phải dính đến tiền bạc thôi,
không thì tôi sống bằng gì nhỉ
.
Cho nên, nói cho chính xác hơn, tôi nên tránh xa tiền bạc của người
khác, còn tiền bạc của tôi thì… sao cũng được, của mình mà
.
Ấy vậy mà, trời không chiều lòng người (lại tại trời, tội nghiệp ổng
), hồng nhan bạc phận
nên công việc của tôi có dính đến TIỀN, mà lại là TIỀN của NGƯỜI TA
mới chết tôi chứ. Tôi đại khái giống như là bán hàng dịch vụ vậy đó mà.
Trong khách sạn, đặc biệt ở chỗ tôi (chỗ khác không biết à nha, nên
không nói bậy được, dù tôi nghĩ… CŨNG NHƯ NHAU CẢ THÔI), về TIỀN, có hai
“hành động” được lựa chọn khi phát sinh. Một là thu tiền mặt của khách,
hai là post tiền vào phòng của khách, khách sẽ thanh toán tất cả khi
rời khách sạn.
Nghe qua, mọi người sẽ thấy cái dzụ mà post tiền đó sẽ dễ thở hơn, vì không đụng chạm đến trực tiếp đến tiền, đúng không
?
Nếu quả thật mọi người nghĩ vậy thì… thật sai lầm, quá sai lầm. CÁI ĐÓ
RẤT, RẤT NGUY HIỂM. Bạn không tin ư? Tôi chứng minh nhé:
1. Tiền chỉ post được khi khách chưa check out. Vậy nếu khách đã check out, mà mình chưa post? Thì tự lấy tiền túi mà trả chứ sao?
2. Vậy
sao không post tiền liền, ngay khi khách ở đó? À, vì tiền tính cho
khách là một gói luôn, bao gồm thuế, giá sản phẩm… Nhưng post thì phải
tách từng phần ra, nên không quen rất mất thời gian
3. Vậy nếu khách chưa check out, thì có vấn đề gì không
? Áy da, có chứ. Hôm nay, tui đụng một vụ như vậy nè
. Biết gì hông? POST TIỀN LỘN PHÒNG
. Lẽ ra phải post vô phòng 1, thì tui lại post vô phòng 2. Khách phòng 1 thì không chịu trả (đương nhiên rồi)
. Mà khách phòng 2 thì không biết là ai (trùi, hơn 500 phòng, làm sao biết ai là người hum qua hả trùi?
). Vậy thì sao? À, phi vụ này có hai hướng giải quyết. Đền tiền và không đền tiền. Đền tiền thì quá dễ, khỏi nói
. Còn không đền tiền? Thì phải viết báo cáo chớ sao
? Rùi cái report đó được nộp cho Sếp 1. Sếp 1 nộp cho Sếp 2 (hoặc cả 3, hay 4 cũng hổng chừng)
.
Rùi sẽ được lưu vô hồ sơ của mình. Vậy nếu bạn là tui, bạn chọn hướng
nào? Ai chê tui ngu thì tui chịu, chớ hum nay là tui đã tự móc túi ra
rùi đó
.
4. Chưa hết, nếu post sai thì sao? Sửa chứ seo
. Nhưng ác một cái là dzầy, sửa thì sửa, nhưng cái sai của mình vẫn nằm chình ình ra đó
.
Nó nằm nhìn thấy ghét lắm. Thằng đúng đứng một bên, thằng sai đứng một
bên. Giống như cho mình thấy: “Dù mày sửa thì sửa, nhưng sai thì vẫn là
sai”. Thấy mà ghét
.
Vậy
còn tiền mặt thì sao? Thiệt ra tiền mặt rất đơn giản. Chỉ có 2 trường
hợp: ĐỦ, THIẾU. Đủ? Miễn bàn. Thiếu? Thì tự bỏ vô, quá dễ, hum nay tui
cũng bị dính dzụ này nữa
À, còn mấy cái thẻ tín dụng thì sao? Cái này còn dzui nữa. Tui cũng bị dính rùi (Sao cái gì tui cũng bị dính dzậy? Hu hu hu…
Ngoài ra, nếu khách đi mà không đưa tiền mặt, không ký hóa đơn thì sao? (tui cũng đã gặp
Nói
túm lại, mấy vụ việc đó, nhắc lại còn thấy đau lòng. Do đó, tui quyết
định không nhắc lại nữa. Hé hé hé, còn nếu ai tò mò mún bít thì… cà phê
nhé (đương nhiên tui không phải là người trả tiền rùi, tui không mún
dính đến tiền bạc đâu
).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét