Mẹ đẹp nhất trường
.
Áy da, cái đó là con nghe các cô chú – bạn học của mẹ nói lại đấy, chứ
con không nịnh mẹ đâu. Mà con cũng xem vài tấm ảnh ngày xưa của mẹ. Tuy
mờ mờ thôi nhưng vẫn thấy mẹ rất đẹp (hay tại mờ mờ nên vậy ta? ) Mẹ đẹp và giỏi. Trong gia đình mình, mẹ là người con tự hào nhất và là người con kính trọng nhất. Con không xem mẹ là thần tượng của con (con không có khái niệm thần tượng, mẹ biết mà, nếu có, thì đương nhiên người đó phải là mẹ rồi, he he he
), nhưng trong tâm trí con, mẹ là “một trên tất cả”. Mặc dù vậy, từ hình dáng, đến tính cách, rồi cả cách suy nghĩ, sao mẹ con mình khác nhau nhiều quá
. Mẹ học giỏi và năng động. Mẹ là một trong số những sinh viên hiếm hoi không phải thi lại. Mẹ là một Bí thư xuất sắc, là một vận động viên cừ khôi
. Nhà ông ngoại rất nghèo nên từ nhỏ mẹ đã tự lập trong cách sống và cách suy nghĩ. Từ cấp hai, mẹ phải đi bộ từ tờ mờ sáng, vượt 8 cây số để đi học hàng ngày
. Đường đất trơn trợt cộng thêm cái rét mùa đông xứ Bắc, mẹ vẫn miệt mài lút cút trong cái mũ rơm đến trường. Cái gậy và ngọn đèn bé xíu là người bạn đường quá đỗi thân quen.
Công việc đồng áng và công việc nhà mẹ đều chu toàn. Nói đến việc đồng áng con lại nghĩ đến bệnh sợ đỉa của mẹ
.
Sợ như vậy, mỗi lần xuống ruộng chắc mẹ chịu nhiều áp lực lắm nhỉ. Con
thì không sợ nó, con chỉ thấy nó ghê ghê, xấu xấu. Không như mẹ, mẹ tắt
ngay TV hoặc chuyển kênh lập tức nếu thấy bóng dáng con đỉa hoặc con gì
tương tự như thế . Mẹ co rúm lại khi thấy rắn, rùng mình khi thấy các loài giun. Ha ha ha, mẹ nhớ không cái bữa mà Hip hỏi mẹ bài sinh vật đó. Bài nào không hỏi, hỏi ngay bài giun đất. Thế là vừa mở sách ra, chỉ vừa thấy hình chụp con giun đo đỏ, mẹ không ngần ngại phi cuốn sách ngay xuống đất,văng xa 5m trong ánh mắt ngỡ ngàng của Híp và ánh mắt thích thú của con, ha ha ha…
Mẹ iu của con, trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ mấy con mềm mềm, không xương, ha ha ha… Tội nghiệp Hip
, nó cầm cuốn sách lên là bị mẹ hắt hủi, mẹ đuổi nó sang bên con để con chỉ bài cho nó. Con cứ cười mãi không ngừng được, ha ha ha… (đau bụng quá…
) Mẹ lấy chồng (tức là bố
) khi vừa 24, cái tuổi mà con vẫn còn vô cùng ngây thơ và trẻ con (dù bi giờ con bị đánh giá là còn nhí nhảnh hơn hồi đó nữa). Mẹ chín chắn, cáng đáng cả gia đình (gồm mẹ và con) vì bố công tác xa nhà. Con nhớ nhà mình ngày đó ở trong khu tập thể của giáo viên trường sư phạm mẫu giáo (à, con chỉ nhớ đến chỗ tập thể thui, còn phần tiếp là của mẹ). Mẹ là sư phụ của sư phụ
, tức là mẹ là cô giáo dạy các cô nuôi dạy trẻ. Còn in sâu trong tâm trí con, “nhà” (thật ra chỉ là một cái phòng) mình rộng thênh thang (chắc do còn bé quá ấy mà), vuông vuông. Góc trái là một cái giường con con. Hai mẹ con mình ngủ trên đấy. Mỗi tối, mẹ mắc màn, con cẩn thận ghép. Ghép đến khi không còn một nếp nhăn nào thì thôi, sao mà con cầu toàn và cẩn thận thế nhỉ, chẳng bù cho bây giờ…
Mẹ ơi, những ngày đó vui nhỉ. Dù còn bé, nhưng con vẫn nhớ rõ mồn một các cảm giác ngày ấy. Lúc đó con chưa biết hạnh phúc như thế nào, nhưng những ngày tháng ấu thơ ấy, trong ký ức của con, đầy ắp tiếng cười và niềm vui
.
Gia
đình mình đoàn tụ, mẹ vào TP rồi đi làm. Đồng lương của mẹ ngày ấy nuôi
cả gia đình. Lương của bố chỉ để hai bố con ăn sáng và mua truyện thôi
. Bố ra đi để lại cho mẹ một bào thai trong bụng và một đứa con quá vô tư . Mẹ xin thôi việc ở nhà nghỉ ngơi, chưa được bao lâu đã phải đi xin việc mới. Ngày lái xe gần chục cây số. Mà mẹ thì có khỏe mạnh gì cho cam, một ngày có khi mẹ xỉu mấy lần. Cuộc sống sau đó của mẹ con mình thật sự rất khó khăn. Còn còn nhỏ, vả lại mẹ cũng quá thương con nên con cũng chẳng vất vả gì. Mẹ vừa làm mẹ, vừa làm bố. Em quá bé, lại bệnh tật luôn. Mẹ đã vất vả lại thêm vất vả.
Con càng lớn, cũng đỡ đần mẹ được một số việc, nhưng đồng thời, lại làm mẹ thêm suy nghĩ, lo lắng. Con gái lớn mà. Nhất là khi, đứa đó lại là con.
Con và mẹ bất đồng trong nhiều việc. Mẹ chăm con rất kỹ, nhưng vì vậy mà con không thể lớn bằng những người chung quang. Mẹ luôn che chở, bao bọc cho con. Nên khi con bước ra ngoài xã hội, con bỡ ngỡ, ngơ ngác, và cảm thấy yếu đuối. Mẹ làm giùm con mọi việc, kể cả suy nghĩ, nên bản thân con thích gì, mơ ước gì, con cũng không hay. Nhưng con nói, thì mẹ không hiểu (chắc mẹ cố tình không hiểu, vì không lẽ mẹ thông minh như thế lại…). Và giờ đây, mẹ chăm sóc Hip cũng như chăm con ngày xưa. Con lo sợ H cũng như con ngày nào, cũng ngu ngơ
trước những cuộc sống ngoài xã hội. Vì vậy, không phải con vô tâm hay không quan tâm đến Hip (dù có đôi lần như thế thật), mà con muốn H học cách hòa nhập vào cộng đồng. Mẹ hay nói, con chiều nó chỉ vì con muốn yên thân của con. Không phải vậy đâu. Cho H đi chơi, con cũng lo lắm chứ. Mua quần áo hay thứ gì theo ý nó, con muốn tập cho nó chịu trách nhiệm trước quyết định của nó. Có thể con thấy cái áo đó xấu thật, nhưng nếu nó vẫn muốn mua, con sẽ làm theo ý nó. Nếu nó nhận ra, nó đã sai lầm, thì lần sau, con nói, nó sẽ nghe. Nếu có vẫn thấy chiếc áo đó thật đẹp, thì có sao đâu, nó thích mà
. Con và mẹ đối nghịch nhua trong cách dạy H và trong nhiều thứ khác.
Mẹ đòi hỏi ở con một người mẹ thứ hai. Nhưng con không thể. Có thể con quá vô tâm. Nhưng mẹ ơi, con đang sống những tháng ngày tuổi trẻ. Con có hoài bão, có cuộc sống của riêng con, có những mối quan hệ xã hội nhất định. Làm sao mà đi làm về, đi học về, ngày nào con cũng chạy về nhà được. Với mẹ, nghỉ ngơi tức là ở nhà
. Với con, nghỉ ngơi tức là đi chơi
. Mẹ nói con nhiều khi ghen tị với Hip. Ơ, tại sao con phải ghen tị với nó
? Vì con nghĩ mẹ thương nó hơn con? Không hề, con biết mẹ cũng rất yêu con, vậy tại sao con phải ghen tị với nó? Vả lại, con cũng yêu thương nó, trong khi con chỉ là chị, mẹ là mẹ, đương nhiên mẹ phải yêu nó rồi. Tại sao mẹ cứ nghĩ con có thể ghen tị vì những lý do hiển nhiên như thế chứ. Sao mẹ không nghĩ việc chị em con cãi nhau là lúc chúng con đang xả stress?
Mẹ và con theo như thầy bói nói thì khắc nhau vì mẹ mạng Hỏa mà con mạng Mộc
. Và hình như chúng ta cũng khắc nhau thật. Có những lúc, con muốn đi khỏi nhà cho rồi, con cảm thấy thật sự ngột ngạt mỗi khi về nhà. Mẹ đi làm vất vả và mệt mỏi. Thì ai cũng thế. Con cũng thế. Nên về nhà, với tâm trạng không thoải mái, thì con còn cảm thấy mệt mỏi gấp bội. Mà đi chơi thì về mẹ mắng, cũng nhức đầu không kém. Đã có lúc con nghĩ đẽn việc ở riêng. Nhưng rồi con lại không an tâm. Vì dù vô tâm đến mấy, con cũng sống với mẹ quá lâu, nên không ít thì nhiều cũng phải lây một ít từ mẹ chứ. Nhưng mẹ lại luôn ở bên con kể cả những lúc con cần và không cần mẹ. Những lúc con ốm và không ốm, những lúc con bình thường và không bình thường. Con thật sự không muốn ai phải bận tâm về các vấn đề của con, cũng như con luôn cố gắng tự giải quyết các vấn đề của mình (dù đôi khi nó vẫn chịu sự can thiệp của mẹ, và một số ÍT trong đó thì mẹ là cứu tinh của con), NHƯNG THẬT SỰ CON VẪN RẤT CÁM ƠN MẸ, VÌ MẸ ĐÃ Ở BÊN CON (bất kể con cần hay không).
Cám ơn mẹ rất nhiều. Và dù mẹ khó tính, khó chịu, hay la mắng, luôn xét nét và hay cằn nhằn, MẸ VẪN LÀ MỘT NGƯỜI MẸ THẬT TUYỆT VỜI – TRONG QUÁ KHỨ, TRONG HIỆN TẠI (có chắc hông ta?) VÀ TRONG TƯƠNG LAI (con hy vọng thế và HÌNH NHƯ con cũng tin như thế).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét