4/1/13

Rảnh quá...



Sep 13, 2007 1:31 PM 

 
Ngồi buồn tôi lại làm thơ
Viết vài câu chữ vu vơ giải sầu
Trong lòng tự hỏi tại đâu
Tôi buồn, tôi chán, tui rầu, tui than


Lòng tui buồn bã ngập tràn
Ước mong có một cái bàn hiện ra
Trên bàn có sẵn con gà
Được quay béo ngậy phì phà khói bay
Dọn thêm chén mắm cay cay
Chao ôi, quá tuyệt, ngất ngây tâm hồn
Lại thêm dĩa gỏi bồn bồn
Chua chua ngọt ngọt, giòn giòn thơm thơm
Xa xa nức mũi món cơm
Đặt trong một nửa trái thơm căng tròn
Ăn nhiều mà vẫn thấy ngon
Chắc ăn đến chết vẫn còn muốn ăn
Đằng kia nồi lẩu lăn tăn
Tôm nhảy lách tách, muốn lăn vào nồi
Rau tươi các loại ôi thôi
Cọng rau giòn ngọt, vào nồi vẫn xanh
Bên trái một dĩa chanh bành
Chú cá tai tượng gối chanh nằm chờ
Ăn xong chắc mệt bơ phờ
Món kem đành để nằm chờ đấy thôi
Chỉ ăn trái cây chút thôi
Còn lại để đó chiều rồi lại ăn


Bi giờ đi dạo chung quanh
Để tiêu bớt đống thức ăn nãy giờ
Bốn bề tĩnh lặng như tờ
Chỉ nghe sóng vỗ về bờ thân quen
Lặng ngắm mặt hiền dịu hiền
Trời xanh, mấy trắng thiên nhiên chan hòa
Trong lòng chợt rộn khúc ca
Muốn hòa tan với bao la mây trời

Bỗng chợt nghe một tiếng cười
Thì ra có một bóng người chung quanh
Đằng sau rặng cọ ngát xanh
Ngạo nghễ nhếch mép một anh chàng nào
Dáng người trông cũng cao cao
Cái mặt thấy ghét, ai nào thèm ưa
Nhăn nhở như khỉ gặp mưa
Anh chàng chảnh chẹ lân lưa đến gần

Chán rồi, không viết tiếp nữa. Ai muốn biết tiếp phần sau thì... chờ đi.
Buồn ngủ quá, hờ hờ...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét