Tôi
luôn tự hỏi về tình yêu của tôi trên Love Bus. Là một người khá kỳ lạ
trong tình yêu nên tôi nghĩ có lẽ tình yêu trên xe của tôi sẽ khó khăn
hơn nhiều người khác. Nhưng tôi đã lầm - VÌ TÔI ĐÃ YÊU... Yêu những
người không nên yêu....
Tôi yêu Bé. Tôi nhớ rất rõ tiếng cười trong trẻo của bé. Bé biết không, mỗi lần bé cười là chị và bà già lắm lời lại nhìn nhau cười "cái con bé này cười giòn ghê" - bà già ấy nói thế. Cám ơn bé vì những ngày đầu tiên ấy. Bé đã giúp chị thấy có niềm vui khi chị còn bỡ ngỡ và xa lạ với tất cả mọi người. Nhớ những lần chị em mình nói xấu tụi con trai và những câu hỏi ngô nghê của chúng ta nữa. Nhớ cả những thắc mắc ngộ nghĩnh của Bé và những câu trả lời tầm xàm của chị. Chị nhớ cả lần hai chúng ta cùng viết nhật ký. Chị tròn mắt khi nghe bé hỏi "Hôm nay em phải viết sao đây chị?" và sau đó là những tràng cười như pháo nổ của cả 3 chúng ta (có bà già lắm lời nữa) khi những dòng nhật ký nhảm nhí nhất được viết ra - tác phẩm của hai chị em mình (khúc này thì phải xin lỗi anh Phê rồi). Chị nhớ cả cái dáng bé khi chụp hình. Chị chỉ cần kêu bé là lập tức bé sẵn sàng. Chị em mình khá ăn ý nhỉ. Chị nhớ cả cái bài hát phát chán mà bé cứ nghêu ngao suốt ngày và nó đã trở thành ác mộng của cả đoàn. À, bé biết không, trong điện thoại của chị có bài đó đó. Mà chị có biết đâu, thì bé thấy đó, chị có thù với âm nhạc mà. Hôm trước khi lục lọi đt thì thấy bài đó, chợt nhớ bé và những ngày ấy vô cùng, và tự nhiên thấy Bảo Thy hát dở tệ, thua bé xa, ha ha ha... Cái ngày sau khi bé đi, chị nằm trên giường, bà già lắm lời thì giặt đồ, chợt nghe giọng ai đó vang lên "khóc cho lần yêu cuối..." chị lại bật cười mà nước mắt cứ rơm rớm. Nói đến nước mắt, cái ngày quan trọng của bé ấy, chiều hôm đó, khi hai người ra đi, chị đã chui vào toilet và khóc thật nhiều, chị nói khóc cho hết, để mai sẽ cười tật tươi với bé. Vậy mà khi thấy bé tiến về chỗ chị, bé ôm lấy chị và gọi "chị ơi" là nước mắt cứ tuôn xối xả. Hai chị em cứ ôm nhau thật chặt và khóc, chị cũng không biết phải nói gì với bé. Nhớ bé quá...
Tôi cũng nhớ cả bà nữa đó, bà già lắm lời. Bà nói nhiều khiếp. Tui thuộc loại nói nhiều, nhưng là nói có chủ đích vì tui ghét cái không khí im lìm lắm. Không ai chịu nói nên tui phải nói, vì thật ra, tui thích lắng nghe và quan sát... Nhưng mà lúc tui nói thì người khác lại lắng nghe và quan sát thay vì tôi. Bởi vậy, hên ghê, bà đã lên. Thấy cái nick của bà là tui cười còn tụi con trai than trời, tụi nó quá sợ tui rùi. Nhưng khi gặp bà, thì tụi nó lại thương tui, ít ra tui vẫn còn có lúc nín. Nhiều lúc bà cứ lảm nhảm 1 mình. Mấy lần tui và bé cười quá trời vì thấy bà cứ đi ra rùi đi vào, miệng cứ lảm nhảm như bị gì đó. May mà lúc ngủ bà không nói, nếu không chắc chắn tui đã đạp bà xuống giường, gì chứ chuyện đó thì tui sẵn sàng, chỉ cần có lý do là... Xong. Mà bà có nhớ mấy chuyện động trời mà tui với bà đã làm không? Ha ha ha, trước đây chắc chắn chưa có, và sau này hổng biết có hông nữa. Tụi mình quậy ghê. Nhớ bé nói, từ khi có tui mọi người mới quậy như vậy, đổ thừa cho tui kìa, nếu hổng có mấy người thông đồng, mình tui quậy sao nổi, ha ha ha... Tui vẫn thích nhất cái đêm đầu tiên mà bà lên, tụi mình đã có một đêm thật tuyệt với hen. Bữa đó tui và bà cũng hát "Và con tim đã vui trở lại". Đang hát tự nhiên nghe giọng bè của ông cụ non và anh cá cảnh. Nghe hay gì đâu dù giọng tui vừa khàn vừa phô. Còn giọng bà thì khỏi nói. Nhớ ông cụ non nói với bà là hát cứ như bè. MÀ người ta thì bè quãng 3, quãng 8, bà chuyên bè quãng 2, qunãg 6 (tui chả nhớ chính xác ổng nói quãng nào, tui đâu phải dân trong nghề, nhưng túm lại là ổng chê bà hát thì như bè, mà bè cũng k vô, khè khè khè...). Mà bà đó, ham hố quá trùi, mua chi cái áo không có nút. Mà nhớ hông, tụi mình đi kiếm mấy cái nút bạc cho cái đó mà không có. Tui phải hì hụi làm nút cho bà (nhìn bà làm ngứa mắt quá mà...) để rùi sau đó, qua chợ khác thì họ bán một đống luôn. Anh Quang nói với tui là chỉ cho bà, nhưng tui và bà cũng đã quyết định dùng mấy cái nút chuông cũ, vì mấy cái nút này nó hổng có kêu, ha ha ha... Nói chung thì tui cũng chả yêu thương gì bà cả, bà chỉ biết cách làm tui nhức đầu thui. Tui đi du lịch, đi kiếm người yêu mà suốt ngày phải suy nghĩ giùm bà, mệt chết được. Vậy mà lúc bà đi, tui khóc từ lúc chia tay, đến lúc lên xe, rùi về phòng tui cũng khóc thêm mấy tăng nữa. Cái lúc bà về đó, tụi tui lén đi gặp bà mà vui lắm. Lần đầu tui mò xuống, ngó trước ngó sau thấy ghế salon ở sảnh không có ai liền chạy ra. Ai ngờ, Dì và Rambo đang ngồi nói chuyện trong góc kẹt, tui lập tức bị bắt về chuồng. Lần hai, có anh chàng cao to bọc hậu, tui bay ra cửa, gặp bố đang đứng, lập tức tui bay sang cửa khác, anh Phê đang áng ngữ. Anh chàng cao to ra hiệu bố đã đi. Tui bay lại cửa đó, canh bố rùi hất tay để anh chàng cao to chuyển vị trí. Ảnh đứng canh cho tui bay ra, tui vừa nói được với bà vài câu là ảnh bay ra để rùi bị bố túm gọn. Vui ghê, như phim hành động vậy đó, ha ha ha, công nhận, tụi mình cũng nhiều trò thiệt. Tui nhớ mấy ngày đó quá bà ơi....
Anh thì làm sao mà em quên được. Anh luôn như vậy, luôn dịu dàng và hiền từ với em. Nhưng đương nhiên là lúc tụi mình chuyển thù thành bạn mới như vậy. Chứ lúc đầu, anh chỉ hăm he bịt mỏ em thôi. Mà anh cũng đã làm rồi còn gì. Nhớ lại chuyện đó em vẫn thấy hâm mộ đồng thời sợ hai đứa mình luôn. Anh biết hông, bữa đó anh với em cùng bị shock nhưng hổng bằng mấy đứa coi màn biểu diễn của tụi mình đâu. Dù không vẻ vang gì nhưng ít nhất sau đó chúng ta cũng thành bạn và hơn thế nữa. Em nói úp mở những chắc anh hiểu, hé hé hé... Hồi đầu đó, chỉ có anh và bé chơi với em hà. Bởi vậy em không đi với bé thì đi với anh, nhưng em đi với anh nhiều hơn, em mê trai mà lị, he he he. Em nhớ nhưng lần tụi mình tâm sự với nhau. Anh em mình khá tương đồng trong suy nghĩ. Em càng ngày càng cảm thấy thân thiết với anh nhiều hơn và em cũng nhắc đến anh với bé nhiều hơn. Có người nói nếu em lên sớm hơn, em và anh đã là một đôi. Em không biết đúng hay không nhưng em luôn cảm thấy từ đầu là tình cảm của chúng ta không giống như thế. Anh rất hiên từ và dịu dàng với em, em cảm thấy anh là người mà em có thể tin tưởng. Anh cũng giúp đỡ em nhiều, cũng khuyên bảo nhiều, và em coi anh như người thân trong gia đình vậy. Và bây giờ vẫn thế. Em yêu anh nhiều nhưng không phải như tình cảm của bé dành cho anh, mà là của một đứa em gái, một đứa học trò, hen thầy hen... Bữa nào thầy trò mình đi nhậu đê. Rủ thêm cả đám nữa, không say không dzìa... Nhưng không đi hát karaoke nha, nếu mà hát thì thầy chỉ được hát mấy bài mà con đã duyệt thui đó nha, thầy mà hát mấy bài khác, đừng trách sao con vô tình đó...
Cũng thấy nhớ và thương ông cụ non ghê. Anh biết em thương anh nhiều, em quý anh nhiều. Em luôn nghĩ tình cảm của chúng ta là sự kết hợp giữa tình bạn và tình anh em, và nó còn cao hơn tình yêu. Em biết anh buồn, anh giận em, tất cả cũng vì lo cho em. Vì quá thương em. Nhưng anh ơi, em không muốn mất đi tình bạn của chúng ta. Nếu em có làm gì, thì anh cứ việc buồn, a cứ việc giận nhưng đừng nói những câu kiểu như "với anh, em sẽ bị quên lãng, và anh sẽ không bao giờ nghĩ về em nữa". Em không nghĩ những gì em làm là sai, dù với anh đó là những việc làm ngu ngốc nhất trên đời mà một đứa không ngu ngốc như em có thể làm, lại phải trả giá bằng việc mất đi một người bạn. Chúng ta hiểu nhau đủ để ngày càng gắn nó hơn chứ không phải xa nhau hơn. Em nhớ anh, nhớ hành trình, nhớ bài hát dở dang của hai chúng ta... Em mong anh hãy vẫn xem em như ngày đầu nhé....
Anh là người nghĩ sai về em nhất đó a cá cảnh. Xin lỗi vì gọi anh như vậy nha, nhưng em cũng thấy nó dễ thương mà. Anh đó, em không xấu và tệ như anh nghĩ đâu. Khoan, anh khoan phản đối, em biết là anh không nghĩ xấu cho em. Nhưng có những cái anhvẫn chưa hiểu đúng về con người của em. Bởi vậy, nên em nghĩ chúng ta mà nói chuyện lâu chắc sẽ oánh lộn quá, mà với trình độ võ công của anh thì em thua chắc. Anh nè, tụi mình còn gặp nhau dài dài, còn chung sống dài dài nên em mong anh hãy nhìn thoáng hơn về em để nhận ra rằng em không phải đứa hời hợt như thế... Em và anh đã từng hợp tác ăn ý rùi, hy vọng sẽ có dịp hợp tác tiếp. Anh đừng lo gì hết, có em bảo kê, mọi chuyện sẽ ok thôi...
Anh chàng cao to, ha ha ha, tụi mình thì quá lầy rùi. Xin lỗi vì có mấy lần không đồng ý với ý kiến của bạn nhưng bi giờ thì thấy nó cũng có cái đúng (có cái thui nha, không phải cái nào cũng đúng đâu). Nhớ hùi đó tập đá banh đến sưng cả chân, bi giờ thì lại khoái, dù chỉ biết mỗi việc chuyền qua chuyền lại, mà lại còn khôgn chính xác nữa chớ. Thôi, mai mốt tập tiếp nghen...
Nhớ cả mấy anh chị trong ekip nữa
- Nhớ anh Phê tròn tròn, đi đến đâu cũng được xem như Vip. Trong khi xét ra em đẹp hơn anh nhiều. Nhớ mỗi lần phỏng vấn là em như đi cãi lộn dzạ, thiệt tình. Không yêu ai nên khổ vậy đó, đạo diễn hỏi muốn chới với luôn
- Nhớ anh Biệt Kích nét mặt nghiêm nghị mà khi cười lại thật hiền
- Nhớ a cà chua với cái đầu láng bóng và cái bụng tròn tròn
- Nhớ anh Tiger một ngày nói không đến 10 câu, chả bù với em và bà già lắm lời
- Nhớ Mr. Zoom và những câu nói nhảm không thể tả. Nghe ảnh nói là cười muốn rụng răng. Ha ha ha
- Nhớ Rambo, to xác mà nhát. Cúp điện là không dám ngủ một mình
- Nhớ a Xe Tăng hiền hiền như cục đất mà lái xe nhanh khiếp
- Nhớ Bố Bé Bự với những củ đảo xe ngoạn mục làm tụi con lên bờ xuống ruộng
- Nhớ a Quang với cái túi to và nét mặt nhìn gian gian, ha ha ha
- Và nhớ dì.... Nhớ lắm....
Nhớ quá... những ngày Love bus ấy
Tôi yêu Bé. Tôi nhớ rất rõ tiếng cười trong trẻo của bé. Bé biết không, mỗi lần bé cười là chị và bà già lắm lời lại nhìn nhau cười "cái con bé này cười giòn ghê" - bà già ấy nói thế. Cám ơn bé vì những ngày đầu tiên ấy. Bé đã giúp chị thấy có niềm vui khi chị còn bỡ ngỡ và xa lạ với tất cả mọi người. Nhớ những lần chị em mình nói xấu tụi con trai và những câu hỏi ngô nghê của chúng ta nữa. Nhớ cả những thắc mắc ngộ nghĩnh của Bé và những câu trả lời tầm xàm của chị. Chị nhớ cả lần hai chúng ta cùng viết nhật ký. Chị tròn mắt khi nghe bé hỏi "Hôm nay em phải viết sao đây chị?" và sau đó là những tràng cười như pháo nổ của cả 3 chúng ta (có bà già lắm lời nữa) khi những dòng nhật ký nhảm nhí nhất được viết ra - tác phẩm của hai chị em mình (khúc này thì phải xin lỗi anh Phê rồi). Chị nhớ cả cái dáng bé khi chụp hình. Chị chỉ cần kêu bé là lập tức bé sẵn sàng. Chị em mình khá ăn ý nhỉ. Chị nhớ cả cái bài hát phát chán mà bé cứ nghêu ngao suốt ngày và nó đã trở thành ác mộng của cả đoàn. À, bé biết không, trong điện thoại của chị có bài đó đó. Mà chị có biết đâu, thì bé thấy đó, chị có thù với âm nhạc mà. Hôm trước khi lục lọi đt thì thấy bài đó, chợt nhớ bé và những ngày ấy vô cùng, và tự nhiên thấy Bảo Thy hát dở tệ, thua bé xa, ha ha ha... Cái ngày sau khi bé đi, chị nằm trên giường, bà già lắm lời thì giặt đồ, chợt nghe giọng ai đó vang lên "khóc cho lần yêu cuối..." chị lại bật cười mà nước mắt cứ rơm rớm. Nói đến nước mắt, cái ngày quan trọng của bé ấy, chiều hôm đó, khi hai người ra đi, chị đã chui vào toilet và khóc thật nhiều, chị nói khóc cho hết, để mai sẽ cười tật tươi với bé. Vậy mà khi thấy bé tiến về chỗ chị, bé ôm lấy chị và gọi "chị ơi" là nước mắt cứ tuôn xối xả. Hai chị em cứ ôm nhau thật chặt và khóc, chị cũng không biết phải nói gì với bé. Nhớ bé quá...
Tôi cũng nhớ cả bà nữa đó, bà già lắm lời. Bà nói nhiều khiếp. Tui thuộc loại nói nhiều, nhưng là nói có chủ đích vì tui ghét cái không khí im lìm lắm. Không ai chịu nói nên tui phải nói, vì thật ra, tui thích lắng nghe và quan sát... Nhưng mà lúc tui nói thì người khác lại lắng nghe và quan sát thay vì tôi. Bởi vậy, hên ghê, bà đã lên. Thấy cái nick của bà là tui cười còn tụi con trai than trời, tụi nó quá sợ tui rùi. Nhưng khi gặp bà, thì tụi nó lại thương tui, ít ra tui vẫn còn có lúc nín. Nhiều lúc bà cứ lảm nhảm 1 mình. Mấy lần tui và bé cười quá trời vì thấy bà cứ đi ra rùi đi vào, miệng cứ lảm nhảm như bị gì đó. May mà lúc ngủ bà không nói, nếu không chắc chắn tui đã đạp bà xuống giường, gì chứ chuyện đó thì tui sẵn sàng, chỉ cần có lý do là... Xong. Mà bà có nhớ mấy chuyện động trời mà tui với bà đã làm không? Ha ha ha, trước đây chắc chắn chưa có, và sau này hổng biết có hông nữa. Tụi mình quậy ghê. Nhớ bé nói, từ khi có tui mọi người mới quậy như vậy, đổ thừa cho tui kìa, nếu hổng có mấy người thông đồng, mình tui quậy sao nổi, ha ha ha... Tui vẫn thích nhất cái đêm đầu tiên mà bà lên, tụi mình đã có một đêm thật tuyệt với hen. Bữa đó tui và bà cũng hát "Và con tim đã vui trở lại". Đang hát tự nhiên nghe giọng bè của ông cụ non và anh cá cảnh. Nghe hay gì đâu dù giọng tui vừa khàn vừa phô. Còn giọng bà thì khỏi nói. Nhớ ông cụ non nói với bà là hát cứ như bè. MÀ người ta thì bè quãng 3, quãng 8, bà chuyên bè quãng 2, qunãg 6 (tui chả nhớ chính xác ổng nói quãng nào, tui đâu phải dân trong nghề, nhưng túm lại là ổng chê bà hát thì như bè, mà bè cũng k vô, khè khè khè...). Mà bà đó, ham hố quá trùi, mua chi cái áo không có nút. Mà nhớ hông, tụi mình đi kiếm mấy cái nút bạc cho cái đó mà không có. Tui phải hì hụi làm nút cho bà (nhìn bà làm ngứa mắt quá mà...) để rùi sau đó, qua chợ khác thì họ bán một đống luôn. Anh Quang nói với tui là chỉ cho bà, nhưng tui và bà cũng đã quyết định dùng mấy cái nút chuông cũ, vì mấy cái nút này nó hổng có kêu, ha ha ha... Nói chung thì tui cũng chả yêu thương gì bà cả, bà chỉ biết cách làm tui nhức đầu thui. Tui đi du lịch, đi kiếm người yêu mà suốt ngày phải suy nghĩ giùm bà, mệt chết được. Vậy mà lúc bà đi, tui khóc từ lúc chia tay, đến lúc lên xe, rùi về phòng tui cũng khóc thêm mấy tăng nữa. Cái lúc bà về đó, tụi tui lén đi gặp bà mà vui lắm. Lần đầu tui mò xuống, ngó trước ngó sau thấy ghế salon ở sảnh không có ai liền chạy ra. Ai ngờ, Dì và Rambo đang ngồi nói chuyện trong góc kẹt, tui lập tức bị bắt về chuồng. Lần hai, có anh chàng cao to bọc hậu, tui bay ra cửa, gặp bố đang đứng, lập tức tui bay sang cửa khác, anh Phê đang áng ngữ. Anh chàng cao to ra hiệu bố đã đi. Tui bay lại cửa đó, canh bố rùi hất tay để anh chàng cao to chuyển vị trí. Ảnh đứng canh cho tui bay ra, tui vừa nói được với bà vài câu là ảnh bay ra để rùi bị bố túm gọn. Vui ghê, như phim hành động vậy đó, ha ha ha, công nhận, tụi mình cũng nhiều trò thiệt. Tui nhớ mấy ngày đó quá bà ơi....
Anh thì làm sao mà em quên được. Anh luôn như vậy, luôn dịu dàng và hiền từ với em. Nhưng đương nhiên là lúc tụi mình chuyển thù thành bạn mới như vậy. Chứ lúc đầu, anh chỉ hăm he bịt mỏ em thôi. Mà anh cũng đã làm rồi còn gì. Nhớ lại chuyện đó em vẫn thấy hâm mộ đồng thời sợ hai đứa mình luôn. Anh biết hông, bữa đó anh với em cùng bị shock nhưng hổng bằng mấy đứa coi màn biểu diễn của tụi mình đâu. Dù không vẻ vang gì nhưng ít nhất sau đó chúng ta cũng thành bạn và hơn thế nữa. Em nói úp mở những chắc anh hiểu, hé hé hé... Hồi đầu đó, chỉ có anh và bé chơi với em hà. Bởi vậy em không đi với bé thì đi với anh, nhưng em đi với anh nhiều hơn, em mê trai mà lị, he he he. Em nhớ nhưng lần tụi mình tâm sự với nhau. Anh em mình khá tương đồng trong suy nghĩ. Em càng ngày càng cảm thấy thân thiết với anh nhiều hơn và em cũng nhắc đến anh với bé nhiều hơn. Có người nói nếu em lên sớm hơn, em và anh đã là một đôi. Em không biết đúng hay không nhưng em luôn cảm thấy từ đầu là tình cảm của chúng ta không giống như thế. Anh rất hiên từ và dịu dàng với em, em cảm thấy anh là người mà em có thể tin tưởng. Anh cũng giúp đỡ em nhiều, cũng khuyên bảo nhiều, và em coi anh như người thân trong gia đình vậy. Và bây giờ vẫn thế. Em yêu anh nhiều nhưng không phải như tình cảm của bé dành cho anh, mà là của một đứa em gái, một đứa học trò, hen thầy hen... Bữa nào thầy trò mình đi nhậu đê. Rủ thêm cả đám nữa, không say không dzìa... Nhưng không đi hát karaoke nha, nếu mà hát thì thầy chỉ được hát mấy bài mà con đã duyệt thui đó nha, thầy mà hát mấy bài khác, đừng trách sao con vô tình đó...
Cũng thấy nhớ và thương ông cụ non ghê. Anh biết em thương anh nhiều, em quý anh nhiều. Em luôn nghĩ tình cảm của chúng ta là sự kết hợp giữa tình bạn và tình anh em, và nó còn cao hơn tình yêu. Em biết anh buồn, anh giận em, tất cả cũng vì lo cho em. Vì quá thương em. Nhưng anh ơi, em không muốn mất đi tình bạn của chúng ta. Nếu em có làm gì, thì anh cứ việc buồn, a cứ việc giận nhưng đừng nói những câu kiểu như "với anh, em sẽ bị quên lãng, và anh sẽ không bao giờ nghĩ về em nữa". Em không nghĩ những gì em làm là sai, dù với anh đó là những việc làm ngu ngốc nhất trên đời mà một đứa không ngu ngốc như em có thể làm, lại phải trả giá bằng việc mất đi một người bạn. Chúng ta hiểu nhau đủ để ngày càng gắn nó hơn chứ không phải xa nhau hơn. Em nhớ anh, nhớ hành trình, nhớ bài hát dở dang của hai chúng ta... Em mong anh hãy vẫn xem em như ngày đầu nhé....
Anh là người nghĩ sai về em nhất đó a cá cảnh. Xin lỗi vì gọi anh như vậy nha, nhưng em cũng thấy nó dễ thương mà. Anh đó, em không xấu và tệ như anh nghĩ đâu. Khoan, anh khoan phản đối, em biết là anh không nghĩ xấu cho em. Nhưng có những cái anhvẫn chưa hiểu đúng về con người của em. Bởi vậy, nên em nghĩ chúng ta mà nói chuyện lâu chắc sẽ oánh lộn quá, mà với trình độ võ công của anh thì em thua chắc. Anh nè, tụi mình còn gặp nhau dài dài, còn chung sống dài dài nên em mong anh hãy nhìn thoáng hơn về em để nhận ra rằng em không phải đứa hời hợt như thế... Em và anh đã từng hợp tác ăn ý rùi, hy vọng sẽ có dịp hợp tác tiếp. Anh đừng lo gì hết, có em bảo kê, mọi chuyện sẽ ok thôi...
Anh chàng cao to, ha ha ha, tụi mình thì quá lầy rùi. Xin lỗi vì có mấy lần không đồng ý với ý kiến của bạn nhưng bi giờ thì thấy nó cũng có cái đúng (có cái thui nha, không phải cái nào cũng đúng đâu). Nhớ hùi đó tập đá banh đến sưng cả chân, bi giờ thì lại khoái, dù chỉ biết mỗi việc chuyền qua chuyền lại, mà lại còn khôgn chính xác nữa chớ. Thôi, mai mốt tập tiếp nghen...
Nhớ cả mấy anh chị trong ekip nữa
- Nhớ anh Phê tròn tròn, đi đến đâu cũng được xem như Vip. Trong khi xét ra em đẹp hơn anh nhiều. Nhớ mỗi lần phỏng vấn là em như đi cãi lộn dzạ, thiệt tình. Không yêu ai nên khổ vậy đó, đạo diễn hỏi muốn chới với luôn
- Nhớ anh Biệt Kích nét mặt nghiêm nghị mà khi cười lại thật hiền
- Nhớ a cà chua với cái đầu láng bóng và cái bụng tròn tròn
- Nhớ anh Tiger một ngày nói không đến 10 câu, chả bù với em và bà già lắm lời
- Nhớ Mr. Zoom và những câu nói nhảm không thể tả. Nghe ảnh nói là cười muốn rụng răng. Ha ha ha
- Nhớ Rambo, to xác mà nhát. Cúp điện là không dám ngủ một mình
- Nhớ a Xe Tăng hiền hiền như cục đất mà lái xe nhanh khiếp
- Nhớ Bố Bé Bự với những củ đảo xe ngoạn mục làm tụi con lên bờ xuống ruộng
- Nhớ a Quang với cái túi to và nét mặt nhìn gian gian, ha ha ha
- Và nhớ dì.... Nhớ lắm....
Nhớ quá... những ngày Love bus ấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét