Học đòi khai ngón đầu năm
Ngày vừa thức giấc lăm lăm xử liền
Tưởng rằng mình giỏi như tiên
Chỉ cần gõ chữ liền liền bay ra
Nào ngờ ngồi thẩn ngồi tha
Ý đâu chả thấy, toàn là vẩn vơ
Định bụng viết vài dòng thơ
Giả đò lãng mạn mộng mơ với người
Nhưng rồi lại thấy thật lười
Viết cũng không được đành cười cho qua
Cuối cùng cũng phải nhận ra
Có ngồi đến tối cũng là hoài công
Thôi thì bỏ cuộc cho xong
Có ngồi cháy ghế cũng không được gì
Đã ngu mà lại còn lì
Giờ chẳng làm nổi chỉ vì dở hơi
Quyết định bỏ cuộc cho rồi
Năm sau có chết cũng thôi trò này
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét