Ngay ngày đầu tham gia hành trình, các bạn được
phát một cuốn sổ để viết nhật ký. Viết nhật ký để làm chi á? Thì để
người ta tìm hiểu tâm tư, tình cảm cũng như nguyện vọng của các thành
viên, để các thành viên lưu lại các cảm xúc đáng nhớ, và đề chép lên
Tivi cho bà con coi chớ để làm chi.
Các
cuốn sổ nhật ký được mua nhiều lần. Nên những bạn đi chung hành trình
thường có mẫu nhật ký giống nhau (ngoại trừ mấy bạn đi lâu như Kiss hay
Long Râu). Do đó, nên ngoài bià các bạn thường hay trang trí tùm lum để
đánh dấu quyển của mình đó mà. Cứ đinh ninh là sẽ được giữ cuốn nhật ký
lúc ra về nên mình không thèm chụp lại nên bi giờ không có cái mà khoe
với các bạn. Thui thì miêu tả vậy. Các bạn ráng hình dung nha.
Cuốn
nhật ký của mình khá dày, bìa có nút bấm nữa đó. Bià giả da, màu nâu,
có phần trang trí sát gáy. Phần trang trí là miếng da màu trắng, chiếm
khoảng 1/4 diện tích bìa mặt trưóc và 1/5 bìa mặt sau. Miếng da sáng màu
này có những đường uốn lượn đồng dạng, đan chéo vào nhau tạo thành
những hình thoi mềm mại và điệu đàng. do bià nâu nên muốn trang trí thì
chỉ còn khoảng sáng màu đó. Mình vẽ vào đó những biểu tượng mặt cười,
mặt nháy mắt hay lè lưỡi... Trên khoảng da nâu, mình dùng viết bi (làm
gì có viết gì khác) vẽ ngoằn ngoèo hình cây lá uốn lượn nối hai chữ C (ý
là Châu Chấu đó mà) tượng hình. Nói chung, từ cuốn sổ nhẵn nhụi ban đầu
, mình biến thành cuốn sổ thổ dân vơí chi chít họa tiết trên đó. Hình
như tiêu chí trang trí của mình không phải là "đẹp" mà là "nhiều" thì
phải.
Nội dung
bên trong thì khỏi nói, tùm lum hết luôn. Cảm xúc nhiều mà. Đủ thể loại
hết á. Có lần đi Sapa mua được cây dao đẹp (tặng nhỏ bạn thân gòi), mình
hứng chí, vẽ luôn nó vào nhật ký luôn. Có lúc lên cơn, không kiềm chế
được, mình tương nguyên bài thơ dài thoòng vô đó nữa. Rồi cái bữa gây
lộn với anh Đức đạo diễn, mình tức quá, trút hết vào nhật ký, những lời
lẽ "cay nghiệt" nhất đều được mình sử dụng. Hôm đó mình viết đâu đến 7
hay 9 trang lận. Vì mình biết nhật ký của thành viên chỉ có đạo diễn
được đọc thôi mà. Thế là anh Đức lãnh đủ. Sau này ảnh than trời với
mình. Kệ, ai biểu ác với mình làm chi.
Lúc
đầu mình viết kín hết trang luôn. Có dòng nào là viết dòng đó. Sau anh
Thịnh mới kêu viết chính giữa trang thôi, một trang viết khoảng vài hàng
để lúc biên tập, cắt lên Tivi cho nó dễ.
Như
mình đã nói, nhật ký sẽ được thu lại vào buổi sáng (không phải ngày nào
cũng thu nhật ký đâu) và trả lại vào buổi tối. Đạo diễn là người đọc
nhật ký đó để tìm hiểu tình cảm phát sinh của các thành viên. Do đó,
nhật ký thường được yêu cầu viết đầy đủ và thường xuyên. Bé Điệu hay bị
anh Thịnh nhắc nhở do cái tội lười viết nhật ký. Mình thì khỏi nói,
người ta có nước năn nỉ mình viết bớt đi thì có. Hầu như ngày nào mình
cũng viết cả. Ai như Bé Điệu, chẳng biết viết gì nên anh Phê than suốt
ngày. Bé Ún còn ghê hơn. Viết nhật ký một ngày có vài hàng. Bữa nào dài
nhất chắc được 8-9 hàng, còn lại 3-4 hàng là thường trực. Chả bù vơí
mình, hic hic hic...
Một câu rất
quen thuộc mà mình thường xuyên nghe "Em chẳng biết viết gì cả". Thế là
một vài lần mình ra tay hành hiệp trượng nghĩa, giúp đỡ người gặp khó
khăn. Cuối cùng, trong nhật ký của Líu Lo, Bé Ún, Bé Bắp và Bé Điệu đều
có tác phẩm của mình. Chỉ có Sóng là không có thôi. Có nghĩa là mình
theo diễn biến của ngày hôm đó mà đọc cho các bạn đó viết nhật ký. Mà
lại phải ráng theo phong cách của họ. Tức là Bé Ún viết ngắn, câu cú đơn
giản, đọc dễ hiểu thì mình cũng phải theo kiểu đó. Bé Điệu hay suy nghĩ
về vấn đề gì thì mình cũng ráng đế vấn đề đó vô một chút, bà già lắm
điều có sự kiện gì thì mình kể lại, bịa thêm chút cảm xúc vô đó... Túm
lại, mình rảnh đến mức đó luôn. Mà không nhớ mình đã viết những gì nên
khi coi Tivi không biết khi ê kip trích dẫn nhật ký của những bạn đó, có
lấy những câu của mình ra xài không. Chắc là không, vì lý do an toàn
nên mình chọn cách viết chung chung, vô thưởng vô phạt mà.
Từ
hồi có Két tham gia hành trình, nhật ký của mình toàn tên của Két. Ngày
nào cũng viết, tùy theo tâm trạng mà ngắn hay dài thôi. Gần ngày về,
mình đã chép lại cho Két một bản. Cũng dài khiếp, mà đó là mình đã lọc
chỉ chép lại những khúc có liên quan đến Két thôi đó.
Biết
là lúc về sẽ phải nộp lại nhật ký để người ta biên tập chương trình.
Nhưng cứ nghĩ sẽ được nhận lại cơ. Nhưng mình rời hành trình đã hơn một
năm mà nhật ký vẫn bặt vô âm tín. Biết vậy, không thèm viết gì hết cho
bi giờ khỏi ngồi tiếc công.
Ah, mà mình biết công ty nằm ở đâu mà. Bữa nào buổi tối đột nhập vô đó chôm lại. Vậy mà không nghĩ ra, cứ ngồi than thở mãi.
Thôi, đã có diệu kế như vậy thì viết blog làm gì nữa. Ngồi tự vỗ tay khen mình đi chớ.
Trả lờiXóalongrau
Oct 12, 2010 1:49 AM
vẫn sở trường viết lách, anh nghĩ em nên tập trung viết truyện ngắn đi ^^, anh sẽ là 1 trong những người mua sách đầu tiên cho em :D
Reply this comment
Bi
Bi
Apr 30, 2010 4:41 PM
nhờ viết dài vậy mà chị có nhiều entry kể về love bus đó thôi
Reply this comment
Nhân
Nhân
Apr 27, 2010 10:43 PM
...người này khẳng khái quá....