Bữa ni lần đầu gây lộn với hàng xóm. 30 năm xuất hiện trên cõi đời này, lần đầu làm cái chuyện này.
Khách
quan mà nói nguyên nhân xuất phát là do lỗi nhà mình. Nhưng không vì
vậy mà người ta có quyền chửi người nhà mình nhất là khi người nhà mình
đã nhẹ nhàng phân trần. Mình là mình ghét cái kiểu ức hiếp người khác.
Thế là có chuyện. Mình từ vị trí là người ra can gián trở thành người
biến chuyện nhỏ thành chuyện to.
Mẹ mình hiền
ghê. Trước giờ cứ "một điều nhịn, chín điều lành", rồi "hàng xón tắt lửa
tối đèn có nhau"."Có nhau" đâu không thấy, chỉ thấy từ hồi về đây ở đến
giờ, nhà mình toàn bị người ta ăn hiếp. Ỷ thế ma cũ đây mà... Mình nghe
mẹ nên nhịn. Bữa nay không có mẹ, mình chơi tới luôn.
Đương
nhiên một người có học như mình không thể nào mở miệng là nói "tiếng
nước ngoài" như người ta. Thêm vô đó là ghét nhất mấy người xen vô
chuyện người khác. Khi không xuất hiện toàn trời ơi đất hỡi, rồi thêm
mấy nhân chứng làm chứng là mình có nói mấy câu mà mình chưa bao giờ nói
và không thể nói (đơn giản vì mình không phải loại vô học, nên không
bao giờ cho phép mình nói những từ hay câu làm dơ miệng của mình).
Vậy
là từ chuyện nhỏ xíu đã xé thành chuyện to. Nguyên nhân chính biến
thành nguyên nhân phụ, nguyên nhân phụ trở thành nguyên nhân chủ yếu.
Mình
không muốn đi sâu vào chuyện gây gổ đó. Cũng có đẹp mặt hay tự hào gì
đâu. Nhưng cái mình muốn đề cập là cái cảm giác khi gây lộn.
Tức
giận đương nhiên rồi. Nhưng cảm giác "đã" dễ sợ. Cũng "căm" nhà đó lâu
rồi, cứ ăn hiếp nhà mình hoài. Do mẹ bảo nhịn chứ nếu không trận gây lộn
này đã diễn ra sớm hơn rồi. Bữa nay tranh thủ không có mẹ, mình thỏa
được "mong ước", "sướng" dễ sợ.
Không nói người
ta tưởng nhà mình hiền mà làm tới hoài. Mẹ nói cũng có đúng đâu. Cây
muốn lặng mà gió chẳng chịu đừng. Nếu nhịn mà lành như mẹ nói thì đã
không có ngày hôm nay, người ta qua chửi nhà mình sa sả như vậy. Nhiều
khi chị em mình thấy mẹ nhịn cũng hơi quá, không nhất thiết phải vậy.
Không
phải mình khinh người hay có ý gì nhưng mình và họ gây lộn hổng có hạp.
Không cùng ngôn ngữ. Họ toàn nói "tiếng nước ngoài" thôi, mà mình thì
không ưa nổi mấy tiếng đó. Mình muốn nói chuyện thẳng thắn chứ không
phải cái kiểu sồ sồ không cho ai nói. Nhắm thấy mình mà đứng đó tiếp có
khả năng gây lộn thành oánh lộn, nhỏ em mình cầu viện Dì. nó chỉ khéo
lo, mình biết thân biết phận, cái tướng ốm đói như mình sao dám oánh với
người ta.
Dì xuất hiện, thế là nhà mình thay
một đứa ốm đói bằng một người trắng trẻo, ẻo lả. Coi Dì vậy đó chớ Dì
hăng máu lắm. Mình chỉ gây chớ không oánh, Dì thì chỉ oánh chứ không
gây. Nhỏ em mình tìm cứu viện cũng giỏi ghê. Nhưng may mà mình nóng nên
Dì cũng dịu, không đổ thêm dầu vô lửa. Cuối cùng đám đông cũng được dẹp
loạn. Cũng may, chứ mình đã định gọi điện nhờ chính quyền dẹp giùm cái
chợ trước nhà mình.
Nói mình đúng là không
phải. Nhà mình đương nhiên là có phần lỗi. Nhưng nếu từ đầu người ta nói
chuyện đàng hoàng, chịu nghe nhà mình nói thay vì cứ xa xả la mắng
người nhà mình (mà người nhà mình có phải trẻ con đâu, cũng 60 tuổi rồi,
mình nghe dì bị người ta ăn hiếp mà xót xa đến ứa gan) thì đã không có
chuyện gì xảy ra.
Túm lại, cũng chả phải mình
thích làm to chuyện. Nhưng chuyện cũng xong rồi. Cũng hy vọng không lặp
lại nữa. Mong người ta biết nhà mình có "con chó điên" mà cư xử hợp tình
hơn.
Đang có hứng đây, có ai muốn gây không? Nhào vô...
Yahoo! User
Trả lờiXóaApr 29, 2010 7:01 PM
Trời! Chuyện nhỏ như con thỏ mà chị. Đừng suy nghĩ nữa. Cứ vui vẻ lên ha :))